Lê Hương chợt nhận ra, phủ Thái tử này không phải nơi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi như nàng tưởng.
Giờ phải tính sao đây? Bỏ trốn ngay lập tức, hay cứ giả vờ như không biết gì để xem tình hình rồi tính tiếp? Nhưng khổ nỗi nàng đã lỡ biết bí mật về con rối rồi, liệu họ có để nàng sống sót mà rời đi không?
Ở gian ngoài, Thái tử Lận Vọng Trần cố kìm nén cơn ho đang trào lên trong lồng ngực. Hắn định ăn thêm miếng lê cho dịu cổ họng nhưng chẳng ăn thua, lại tiếp tục ho lên dữ dội. Ho một hồi, cảm nhận được vị ngọt tanh nơi cuống họng, hắn liền phun ra một ngụm máu tươi.
Thị vệ tâm phúc Phương Trúc lo lắng ra mặt:
“Điện hạ, thời gian qua ở bên ngoài ngài không dùng thuốc, e là chứng bệnh này lại nặng thêm rồi, thuộc hạ đi tìm thái y ngay đây.”
“Không cần.”
Lận Vọng Trần lấy khăn lau sạch vết máu, súc miệng rồi rửa tay, sau đó lại tiếp tục cắt lê. Đang cắt, tay hắn bỗng khựng lại, khẽ đưa mắt liếc về phía phòng ngủ.
Phương Trúc lập tức cảnh giác, lặng lẽ rút kiếm ra khỏi vỏ, hạ thấp giọng hỏi:
“Là con xà yêu đó quay lại sao?”
“Yêu khí rất yếu, không phải con xà yêu kia đâu.”
Bằng trực giác nhạy bén của loài yêu, nàng cảm nhận được một mối nguy hiểm cực độ đang lừng lững tiến lại gần. Nàng hoảng loạn nhìn quanh, thấy chiếc giường lớn có rèm che dày là nơi duy nhất có thể giấu mình, bèn chẳng kịp nghĩ ngợi mà vội vàng leo lên đó.
Áp lực từ vị pháp sư diệt yêu quyền năng khiến Lê Hương không thể kháng cự, cả người nàng run cầm cập. Trong cơn sợ hãi tột độ, cơ thể nàng bỗng nhiên thu nhỏ lại, lọt thỏm giữa đống váy áo đỏ rực đang trải rộng trên giường.
Gió lạnh thổi qua vù vù.
Lê Hương bàng hoàng, vội vàng biến ra một bộ váy hoa nhỏ xíu để che thân. Hồi mới hóa thành hình người, nàng vốn nhỏ bé như thế này, nhưng sau khi theo tỷ tỷ học phép biến thân, nàng chưa từng bị thu nhỏ lại bao giờ. Sao tự dưng lúc này lại "hiện nguyên hình" thế này cơ chứ?
Nhưng tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, nàng chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ, chỉ biết hì hục bò ra khỏi đống xiêm y đỏ rực kia. Nhìn căn phòng và đồ đạc bỗng chốc trở nên khổng lồ, nàng chợt nảy ra một ý: "Biến nhỏ thế này cũng hay, dễ ẩn nấp, biết đâu lại dễ trốn hơn!"
Lê Hương chạy ra đến cạnh giường, nhìn xuống độ sâu thăm thẳm bên dưới, nàng đắn đo một hồi rồi quyết định không nhảy. Nàng vốn sợ độ cao là một chuyện, nhưng quan trọng nhất là sợ vừa tiếp đất mà vị pháp sư kia bước vào thì đúng là chui đầu vào lưới. Nàng chạy vội đến cột giường, mượn tấm rèm làm vật che chắn, bám chặt vào đó rồi nhanh chóng tụt xuống dưới.
Đang leo giữa chừng, sau lưng nàng đột ngột vang lên một giọng nói thanh lạnh:
“Ngươi là yêu quái phương nào? Sao lại ở đây?”
Lê Hương giật bắn mình, suýt chút nữa là ngã nhào. Nàng vội ôm khăng khăng lấy cột giường, chẳng thèm suy nghĩ mà quyết định dùng chiêu “giả điếc”, cứ thế cắm đầu leo tiếp.
Nàng biết rõ người đứng sau lưng kia có đánh đổi cả trăm năm tu vi nàng cũng chẳng thể đấu lại, ngoài việc chạy trốn ra thì chẳng còn cách nào khác. Trong lòng nàng thầm khẩn cầu, hy vọng vị đại nhân này thấy nàng nhỏ bé yếu ớt mà giơ cao đánh khẽ, tha cho nàng một con đường sống.
Còn Lận Vọng Trần thì, ngay từ lúc cảm nhận được luồng yêu khí yếu ớt kia, hắn đã biết ngay có một con tiểu yêu đang vắt chân lên cổ mà chạy trốn trong phòng mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)