"Cái gì? Tường Vi tỷ tỷ bị đứt lìa tay chân rồi sao?"
Trên núi Nhạc Du, cổ thụ chọc trời, linh khí sung túc.
Nơi lưng chừng núi có một ngôi chùa cổ đã tồn tại ngàn năm nay - Đó là chùa Nhạc Du. Trong chùa, hương khói nghi ngút, tiếng tụng kinh âm vang xa gần.
Ở sân chùa, có một gốc Bồ Đề ngàn năm, cành lá sum suê. Tán cây to lớn che rợp cả một khoảng trời.
Tiểu yêu hoa lê trắng khoác trên mình bộ nhu quần trắng điểm hoa xanh li ti, đang ngồi trên cành cây, tay chống cằm, chân đung đưa, đắm mình trong âm thanh của kinh phật.
Nhu quần là một kiểu trang phục truyền thống cơ bản và lâu đời nhất của phụ nữ Á Đông (đặc biệt là Trung Quốc). Gồm 2 phần là nhu và quần. Nhu là chiếc áo ngắn, chỉ dài đến eo hoặc có thể hơn. Áo có thể là cổ chéo, cổ thẳng hoặc cổ tròn. Còn Quần không phải để chỉ "cái quần" theo nghĩa hiện đại, mà là cái váy dài che kín chân.
Bên cạnh nàng là một nhóm tiểu tinh quái nhỏ bé, đáng yêu đang nô nức vui đùa.
Tiểu Củ Cải tinh nhích lại gần tiểu hoa lê, giọng nói vẫn còn sặc mùi sữa:
"Lê Hoa tỷ tỷ, tỷ thơm quá đi, ta thích ngồi cạnh tỷ nhất."
"A Lê, còn có ta nữa." Hồ Điệp Tinh khoác trên mình bộ cánh rực rỡ sắc màu, khẽ vỗ đôi cánh bán trong suốt lấp lánh bụi tiên, rồi nhẹ nhàng đáp xuống đậu trên đầu tiểu Lê Hoa.
Đám tiểu tinh quái ùa lên, trong chớp mắt đã vây kín lấy nàng. Ngay cả con Mộc Ngư quái (yêu quái mỏ tụng kinh) cũng thừa dịp trụ trì đang ngủ gật mà lẻn ra ngoài, nhảy tót lên đậu ngay giữa mặt tiểu Lê Hoa.
Nàng cười khúc khích không thôi, người run lên bần bật như nhành hoa trước gió, tỏa ra từng đợt hương thơm thanh khiết khiến đám tiểu tinh quái cứ thế hít hà mãi không thôi.
Cả bọn đang đùa nghịch rôm rả thì gốc Bồ Đề ngàn năm bất ngờ rung chuyển thân cây.
Đám tiểu tinh quái không kịp phòng bị, rơi lả tả xuống đất như sung rụng, đứa kêu đứa gào, cãi vã om sòm:
"Lại dùng chiêu này!"
"Đúng là đồ xấu tính mà!"
Tiểu Củ Cải tinh do tu vi còn yếu nên ngã chổng vó, ngồi bệt dưới đất mắt rưng rưng lệ.
Tiểu Lê Hoa vội bế nó lên, dịu dàng dỗ dành:
"Ngoan, không khóc nhé, Bồ Đề ca ca không phải cố ý đâu."
Lúc này, cây Bồ Đề vươn rộng cành lá như đang vươn vai, giọng nói lười biếng vang lên:
"Ồn chết đi được."
Tiểu Lê Hoa vỗ nhẹ vào thân cây thô ráp của Bồ Đề, cười bảo:
"Bồ Đề ca ca, huynh đừng giận, lát nữa ta đi lấy nước suối ngọt cho huynh uống nhé."
Đám tinh quái bọn họ đều là "dân bản địa" sinh ra và lớn lên trên núi Nhạc Du này. Ngày qua ngày nghe kinh Phật, được cảm hóa mà khai mở linh trí, rồi tu luyện thành hình.
Riêng Bồ Đề thì đặc biệt hơn hẳn. Với tu vi của hắn, đáng lẽ đã có thể phi thăng thành tiên từ lâu, nhưng đến phút cuối lại thẳng tay vứt bỏ tiên duyên, nhất quyết ở lại trần gian. Cứ ngỡ thấm đẫm phật âm ngàn năm thì tâm tính phải điềm đạm lắm, nào ngờ hắn ta lại là kẻ nắng mưa thất thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)

Ha ha ha, dễ thương quá nha