Cung yến yêu cầu phu thê cùng đến nhưng chỉ có ta xuất hiện.
Chuyến đi này còn một mục đích khác là gặp vị thái phó thần cơ diệu toán, xuất quỷ nhập thần. Ta muốn xem thử có thể gián tiếp hỏi được cách giúp Thái tử khôi phục hình người hay không.
Vì thế ta mang chó đi cùng.
Ta nói: "Thái tử là chó."
-
Cuối cùng cũng có thời gian rảnh rỗi trong buổi cung yến.
Ta còn chưa kịp đi tìm Thái phó hỏi thăm thì ông ấy đã lo lắng tìm đến.
Thái phó nói: "Thần nghe nói gần đây Thái tử phải nằm trên giường bệnh, trên phố có lời đồn đãi Thái Tử không sống được bao lâu, trữ quân đổi chỗ, triều đình sẽ nhấc lên một trận tinh phong huyết vũ."
Ta an ủi: "Sư phụ yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho chàng."
Thái phó nói: "Ngày xưa vì sư đã khuyên ngươi. Thích ai không tốt, lại đi thích tên mặt trắng da mềm này. Khi ngươi chưa xuất giá, một ngày đi qua phủ Thái tử bảy tám lần, chỉ riêng khăn tay đã cố tình đánh rơi mười tám cái, đều bị thương nhân chân đất nhặt đi sạch. Ta nói này, Tam vương gia không tốt sao? Một bữa ăn được mười cái bánh bao, cực kỳ dễ nuôi, rất có khí phách nam nhi!"
Ta ngượng ngùng nói: "Sư phụ, chúng ta đừng nói chuyện này..."
Thái phó không buông tha: "Ta nghe nói gần đây hắn mua một cô nương chơi đàn, ngươi xem thằng nhóc này, thực sự là..."
Ông lắc đầu chán nản vuốt râu, một quyển 《 Những lời đồn của trữ quân vương triều về chuyện ấy ấy 》rớt ra từ ống ay áo.
Tôi nói: "Sư phụ, ít xem mấy thứ bát quái vô bổ này."
Ông bối rối cất sách đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)