Ân Niệm Yên đám người vừa ăn gà nướng, vừa trò chuyện không chút quân thần khoảng cách, bên kia nữ quyến lấy lòng từ Hoàng Hậu đến Khánh Quý Phi cùng vài vị phi tần nhóm, Thường lão phu nhân tức giận Nhị con dâu không biết đều, trèo cao quý nhân liền bất kính bà bà, lại không thể mặt dầy tiến lên làm quen, chỉ có thể đợi có cơ hội cáo một cáo.
Đang dùng bữa thì Dương Trung chạy đến, hắn hiện tại đã không còn kêu khổ trong lòng nữa rồi, chỉ có thể máy móc chịu trận, mặc kệ hết thảy thôi "Hoàng Quý Phi nuong nương, Hoàng Thượng cho mời".
"Hoàng Thượng hết thảy thuận lợi?" hắn lần nào cũng vậy, lấy làm gián đoạn cuộc vui của nàng làm niềm vui sao?
"Nàng đến rồi, nhìn xem tên nhóc này đi, là Trẫm tự mình săn được, con lớn bị trúng tên chết, con nhỏ chạy không kịp bị bắt lại, còn hoàn hảo đâu" Tỉnh Đế làm như không thềm quan tâm nói, nhưng trong lòng lại mong đợi đáp lời từ Ân Niệm Yên.
"Là Hồng hồ ly sao, nó không đỏ rực như trong sách nói, nhưng rất đẹp, đôi mắt linh hoạt, vừa dài vừa nhỏ, nhìn sơ qua thần thiếp còn tưởng nó khinh thường nhìn mình đâu, hổ báo gì đó thì dùng tên bắn từ xa, còn vật nhỏ này tốn không ít công phu đi? Năng lục của Hoàng Thượng quả thật không ai sánh bằng".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


