Phi tần có công chúa nghe nói muốn cưới là đích công chúa, âm thầm cười trên nổi đau của Hoàng Hậu, không nghỉ tới Ân Niệm Yên một câu không xứng liền tan thành mấy khói, còn kéo vào bình thường công chúa, còn cái gì là do Hoàng Thượng tự mình chọn, còn không phải là chọn cô nương của đại thần, phong vì công chúa gả đi sao?
Những người yêu thương nữ nhi bắt đầu chán ghét La Quốc người, hôm sau Kinh Thành bá tánh nghe tới La Quốc là không bán đồ cho bọn họ, ai dám giúp người La Quốc mua đồ của Đại Hưng chính là phản đồ, bất qua chuyện này nói sao, hiện tại Tỉnh Đế đang tức giận phi thường.
"Kết thân gì đó thì tự La Quốc Hoàng đế mở lời đi, hôm nay không cần nói tới, nếu các ngươi không hài lòng vậy tiếp tục đánh".
Không khí trong điện có chút vi diệu, Ân Niệm Yên cũng không để ý, nàng không hiểu hết Tỉnh Đế tính tình, nhưng nàng có thể đoán được vài phần, hắn là một cái vô tình nam nhân, chỉ yêu bản thân cùng giang sơn của mình.
"Hoàng Quý Phi, cảm ơn muội" Hoàng hậu biết Tỉnh Đế không vui Ân Niệm Yên, nàng tâm càng thêm khó chịu, hậu cung địa vị cao hay thấp đều sống cuộc sống không thuộc về mình.
"Hoàng hậu nương nương đừng để trong lòng, Nhan Nhi gọi thần thiếp là Mẫu Phi, nếu khoanh tay đứng nhìn thì cả đời này của thần thiếp khó an rồi, hậu cung trước giờ chính là trăm hoa đua nỡ, chưa bao giờ một đóa hoa tồn tại lâu ngày, hôm nay cũng làm cho thần thiếp thức tỉnh, thần thiếp có như thế nào cũng chỉ là một con chim trong lồng, mua vui cho chủ nhân mà thôi".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
