Năm nay mùa xuân có nhiều chuyện thú vị, tựa như Dung Phi bị người ngày ngày khó dễ lúc thỉnh an, cho dù có nhịn được đến đâu, cũng không thể nhịn người nhà của mình bị mắng đi? Cuối cùng Dung Phi nhịn không được tát tay Liên Quý Tần, làm Liên Quý Tần té ngã một cái, chân va vào tản đá, bị thương nghiêm trọng, đến nay còn chưa tỉnh lại, Ân Niệm Yên đến Ninh Vân Hiên thì bên trong không ít người.
"Đứng lên hết đi, sao lại đến tình trang này, có báo cho Hoàng Thượng cùng Hoàng hậu nương nương chưa?"
"Hoàng Quý Phi không cần quá lo lắng, bổn cung đã cho người đi báo, ta cũng vừa đến đây, còn không biết chuyện thế nào, đợi Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu đến hỏi luôn một thể đi" Khánh Quý Phi vốn không muốn quản mấy chuyện nầy, nàng giúp Hoàng hậu chuẩn bị tuyển tú, xem xét lại các thứ tiếp đãi Phù Quốc nữ quyến đã vội sấp mặt, hiện tại còn bị người mời đến đây, muốn nàng cho sắc mặt tốt là không thể nào, bất quá đối với Ân Niệm Yên còn vài phần hòa khí.
"Vậy đợi đi" Ân Niệm Yên bực bội còn nhiều hơn Khánh Quý Phi đâu, Tiểu Bạch vừa thăng cấp xong, nàng còn chưa kịp tìm hắn tâm sự liền bị người mời đến, một đám chỉ biết cả ngày tính kế, Liên Quý Tần cũng thật đua a...
Nữa giờ lúc sao, Thái Y bên trong bước ra thì Tỉnh Đế cùng Hoàng hậu vừa đến, sau một trận hành lễ thì Thái Y nói "Liên Quý Tần chân bị thương nghiêm trọng, tuy không bị gãy xương nhưng bên ngoài bị đá nhọn cắt một đường lớn, chảy nhiều huyết, cần phải nằm trên giường ít nhất ba tháng, cùng với tẩm bổ nhiều hơn".
Tỉnh Đế không nói nhiều, hắn nhìn một vòng người, dừng lại chổ Dung Phi nhưng không hỏi ra tiếng, có thể thời gian này có nhiều chuyện làm hắn mệt mỏi, sắp tới còn phải đoán hai nước xứ thần, hắn càng vội hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


