"Niệm Nhi... không sao rồi, có trẫm ở, nàng sẽ không sao...." hắn không biết nói gì chỉ có thể như vậy an ủi, không biết là an ủi Ân Niệm yên hay là an ủi bản thân mình.
"Hoàng Thượng có bị thương không?"
"Không có, trẫm không sao, Niệm Nhi đừng nói gì, Ngự Y đến ngay thôi" Tỉnh đế lần đầu tiên cảm thấy sợ hải, hắn nghỉ Ân Niệm Yên sẽ không có cách nào rời đi hắn, không nghỉ tới vẫn là có a... hắn đang dần mất đi Niệm Nhi, cũng như mất đi người thật lòng đối đãi hắn Thánh Mẫu Hoàng Thái Hậu năm đó.
"Như vậy không phải tốt đẹp đôi đường sao? Hoàng Thượng không cần phải khó khắn lựa chọn nơi đi cho thần thiếp" nàng lãnh đạm cười nói tiếp "thiếp... thiếp không biết cái gì gọi là ái, cũng không cần biết, bởi vì thần thiếp biết cả đời này chỉ có thể hầu hạ hoàng thượng, nuôi dưỡng con cái hết lòng là được, thiếp tận lực làm hết thảy nhưng đổi lại nhận được cái gì? Là nghi ngờ của người".
"Niệm Nhi... trẫm sai rồi... sau này sẽ không... nàng sẽ không sao, tin trẫm" Tỉnh Đế ôm Ân Niệm Yên an ủi cùng hứa hẹn, nhưng Ân Niệm Yên nhìn về phía Hoàng Hậu cùng Khánh Quý Phi.
"Trong cung thiếp chỉ tin Hoàng Hậu cùng Khánh Quý Phi, hai đứa nhỏ thần thiếp liền nhờ Hoàng Hậu cùng Khánh tỷ tỷ, kiếp sau muội nhất định đền đáp lại ân tình của hai vị tỷ tỷ, còn có Bích Tiêu Cung người, nếu ai có nơi đi liền đi, còn lại thì đưa cho bọn một một số bạc đủ để sống cả đời, đưa người ra cung thôi, dù sao cũng hầu hạ thần thiếp người.
Thần thiếp hứa cho Khang Nhi có cuộc sống nhàn tản, ngâm thơ vẽ tranh, cùng hắn vương phi du hoạn kỳ hồ, thiếp cầu xin người để hắn..."nói chưa xong Ân Niệm Yên cảm thấy đau đớn phi thường, nàng cố nói ra lời cuối nhưng thật khó ra tiếng, chỉ có thể cầm chặt tay Cẩm Họa thở dóc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



