Beta: Dế Mèn
——-
Vinh Thiển kinh ngạc mở to hai mắt, cô thật không nghĩ tới Lăng Giác sẽ có hành động này.
Gương mặt Vinh Thiển bị anh giữ trọn trong lòng bàn tay, suy nghĩ bị lung lay, ngón cái Lăng Giác đặt sau tai cô.
”Bây giờ mọi cử động của em đều có thể bị người ngoài nhìn chằm chằm, em không sợ con gái em vừa bước ra khỏi cửa quán bar này đã gặp phải chuyện gì không may?”
”Anh đừng nói bậy!!!”
”Em hãy suy nghĩ lại đi, Tống Thanh Giác chết như thế nào?”
Vinh Thiển thôi không giãy giụa nữa, mắt ngơ ngẩn nhìn chằm chằm Lăng Giác, cô không nhân ra bất kì gợn sóng nào từ đáy mắt anh, khóe môi Vinh Thiển run run, đúng vậy, cô làm sao không thể khống chế chính mình như vậy?
”Nghĩ kỹ chưa?”
Cô gật gật đầu.
Lăng Giác nhìn gương mặt này, cô còn trẻ hơn so với Tống Thanh Giác, lại bị cuốn vào trung tâm của vòng xoáy này, lâm vào thế bị động thình lình chứng kiến tận mắt tai nạn và gặp hiểm nguy, đôi mắt người đàn ông dịu lại: “Xin lỗi.”
Vinh Thiển nắm cổ tay của anh: “Chuyện đã xảy ra, nói xin lỗi còn có ích gì?”
”Ngoan đi, sau này tôi sẽ hết mực thương yêu em.”
Lời nói này nghe sao mà sến súa quá!!
Vinh Thiển kéo tay anh xuống, Lăng Giác thuận thế ôm cô: “Tìm một chỗ, tôi cùng em qua hết sinh nhật này.”
”Về nhà đi.”
Không còn hào hứng nữa, Vinh Thiển cũng không còn hơi sức đâu mà đi theo Lăng Giác.
Lệ Cảnh Trình nhìn Lăng Giác ôm lấy Vinh Thiển, anh vô thức quay đầu lại, Gạo Nếp đang ăn bánh ngọt, dùng sức nuốt hết bánh trên cái muỗng vào miệng, trên mặt dính một chút bơ sữa, cô bé lau lau măt, bất ngờ ngẩng đầu nhìn anh.
Gạo Nếp cười cười, ngây thơ như cún con đang yêu, giống như chỉ chú tâm vào đồ ăn ngon trước mắt.
Lệ Cảnh Trình không khỏi cảm thấy khó chịu, anh miễn cưỡng cười lại cùng con gái, ánh mắt nhìn lại, chỉ còn nhìn thấy bóng lưng của hai người kia.
Vinh Thiển muốn quay đầu lại, Lăng Giác chú ý tới hành động này của cô: “Đừng quay đầu lại, em hãy bỏ lại hết gia đình mình đi.”
Cô trừng mắt, Lăng Giác thuận thế cầm tay cô: “Diễn tốt một chút, em không hiểu chuyên ngiệp là thế nào sao?”
Vinh Thiển theo Lăng Giác đi về phía trước, nhưng mỗi một bước đều thấy lòng bàn chân như giẫm lên lưỡi dao nhọn, vô cùng khó khăn đau đớn.
Cô biết, Lệ Cảnh Trình hoàn toàn nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi.
Hơn nữa đứng ở góc độ của anh, cũng sẽ không phát hiện Lăng Giác mờ ám.
Lệ Cảnh Trình nhìn hai người bọn họ lên xe, lại là Lăng Giác lái xe, chiếc BMW màu trắng dần dần biến mất trong tầm mắt của anh, nhưng hình ảnh ban nãy đã động lại sau trong lòng, kéo dài mãi không thể tan biến.
”Ba ba.” Gạo Nếp chẳng biết lúc nào đi tới bên cạnh anh, cô bé kéo kéo áo sơ mi Lệ Cảnh Trình: “Cô đã về nhà sao ạ?”
”Đúng vậy.”
”Chú kia là ai ạ?”
Đôi mắt Lệ Cảnh Trình chợt buồn bã, anh không muốn con gái nhìn thấy hình ảnh ban nãy của hai người kia, anh khom lưng ôm lấy Gạo Nếp: “Là nhân viên giao hàng thôi, chú ấy mang bánh ngọt tới giao cho cô đó con.”
”Dạ.” Cô bé dù gì vẫn còn nhỏ, nói vài ba câu là có thể cho qua chuyện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

