Q3.Chương 66: Nói sự thật cho Vinh Thiển
-----
Thịnh Thư Lan nghe vậy vội vàng trả lời: “Được, anh muốn bao nhiêu tiền?”
Nhà họ Lệ suy sụp, nhưng tiền vẫn không phải ít.
Người đàn ông kia cười ha ha ra tiếng: “Cô nhìn bộ dáng của tôi thiếu tiền sao?”
Thịnh Thư Lan không khỏi sốt ruột, hai tay xuôi bên người: “Thù lao anh nói chẳng lẽ không phải tiền sao?”
”Đương nhiên không phải. Tôi muốn thứ gì, cô Thư Lan thật sự không biết sao?”
Thịnh Thư Lan không hề chớp mắt nhìn đối phương chằm chằm: “Chờ ba tôi ra, nhất định sẽ trả ơn anh, cầu xin anh...”
”Ông Lệ phen này vào đó là lành ít dữ nhiều, e là người nắm quyền nhà họ Lệ sau này chính là Lệ Cảnh Trình. Anh ta và cậu hai chưa bao giờ hợp nhau. Cô Thư Lan, có một số việc cần phải lưu ý thời cơ. Ngàn năm một thuở nếu mà bỏ lỡ, sau này cũng đừng hối hận không kịp nhé.”
”Anh... anh thật có thể giúp tôi sao?”
”Tôi nói được thì làm được.” Người đàn ông rút một cái thẻ trong túi ra.
”Đây là phòng tôi thuê dài hạn ở khách sạn Quốc Tế. Nếu cô đã nghĩ thông suốt, trong ba ngày tới tìm tôi lúc nào cũng được.”
Hắn đã nói thẳng ra như vậy, Thịnh Thư Lan muốn phớt lờ ý tứ đó cũng không được.
Cô cứng ngắc nhận cái thẻ phòng.
Người đàn ông giơ tay lên, vỗ vỗ vai cô: “Tôi chờ cô.”
Cả người cô run run, bàn tay siết lại, tấm thẻ đâm vào lòng bàn tay đau nhói.
---
Trở lại bệnh viện, Củng Dụ buồn bã, ủ rũ ngồi ở mép giường.
Rèm trên cửa kính cũng bị thả xuống. Thịnh Thư Lan đi vào. Lệ Cảnh Tầm đang mở mắt. Ống dẫn nước tiểu đã được rút ra, nhưng vẫn để ở đấy. Cả trăm ngày bị thương động gân cốt, người hắn bây giờ rất suy yếu.
Thịnh Thư Lan đi tới cạnh giường: “Cảnh Tầm, anh nhẫn nhịn chút nữa, em nhất định nghĩ cách đưa anh đi.”
Củng Dụ trừng mắt với cô.
Lệ Cảnh Tầm kéo tay cô tới: “Thư Lan, em hãy an tâm dưỡng thai cho tốt. Chuyện của anh không cần em bận lòng. Dù bọn họ có biết anh tỉnh rồi, dù họ có bắt anh, anh cũng không cần em ra mặt vì anh.”
”Nó thì ra mặt được gì?”
Củng Dụ miệng đầy khinh bỉ: “Cảnh Tầm, con chỉ có thể tự mình đứng dậy cho nhanh đi thôi, dựa vào chính con!”
Hai tay Lệ Cảnh Tầm gác lên song giường, định thử đứng dậy. Hắn nếu muốn đứng dậy lần nữa thì phải rời khỏi được cái giường rách này.
Vừa xoay người, cơn đau lại làm hắn ngã xuống. Lệ Cảnh Tầm bật rên lên. Thịnh Thư Lan vội đứng dậy đè bờ vai hắn: “Cảnh Tầm, em xin anh, chớ lộn xộn.”
”Cô xin nó thì có ích lợi gì?” Củng Dụ ngồi bên lạnh lùng nói: “Nếu cô có thể xin thì đi mà xin người khác! Xin những người đó coi có thể giúp được chút gì không.”
Thịnh Thư Lan thu tay về. Củng Dụ lập tức kéo Lệ Cảnh Tầm, muốn lôi anh dậy: “Cứ nằm, cha con các người sẽ xong đời hết! Đứng lên cho mẹ!”
Thịnh Thư Lan thấy tình trạng đó, vội nhào tới phủ lên người Lệ Cảnh Tầm.
”Mẹ, mẹ đừng có như vậy được không? Anh ấy mới làm phẫu thuật xong. Con đã nói con sẽ nghĩ cách mà.”
Trong mắt người đàn ông là một nỗi đau đớn và bi phẫn đè nén. Tay hắn ôm lấy Thịnh Thư Lan: “Anh không cho em mở miệng đi van xin bất cứ kẻ nào!”
Mặt cô vùi vào cần cổ Lệ Cảnh Tầm. Ánh mắt người đàn ông quét về phía Củng Dụ đứng cạnh: “Mẹ đi về trước đi.”
Củng Dụ không nói lời nào, cầm túi đứng dậy đi ra ngoài.
Tiếng đóng cửa truyền vào lỗ tai Lệ Cảnh Tầm. Bàn tay hắn vỗ nhẹ sau lưng Thịnh Thư Lan: “Đừng nghe mẹ! Em cứ vậy ở bên cạnh anh, anh mới an lòng.”
Cô vẫn chưa đứng dậy ngay, nước mắt nóng hổi lăn tràn trên cổ Lệ Cảnh Tầm. “Cảnh Tầm, anh đã có ý với em từ sớm, tại sao không còn nói sớm cho em biết chứ?”
Lệ Cảnh Tầm sờ sờ sau đầu cô, ánh mắt hướng về xa xa.
”Thư Lan, chúng ta như vậy, không được tính là thanh mai trúc mã nhỉ? Tất cả chỉ là anh đơn phương. Từ nhỏ em đã thích anh cả, mà anh lại thường hay đối nghịch với em. Thừa dịp người trong nhà không chú ý, anh xé nút áo em, còn khi ăn cơm lại dùng dao tìm váy em. Chẳng lẽ em thực sự không biết, càng như vậy, càng bởi vì anh thích em sao?”
”Vâng.” Thịnh Thư Lan bây giờ nghĩ lại, đúng là cô không biết, bởi vì khi đó cô đã để cả trái tim trên người Lệ Cảnh Trình.
”Xin lỗi!”
Cô từ từ đứng dậy, mắt sưng lên rất to. Thịnh Thư Lan tựa như lần đầu tiên nhìn kỹ người đàn ông đáng lẽ cô quen thuộc nhất. Lệ Cảnh Tầm cũng là một kẻ đẹp trai, trước kia, cô đều né tránh anh ta; đừng nói là nhìn kỹ, nhìn thấy bóng dáng xa xa thôi, cô cũng đã hận không thể đào đất mà chui xuống.
Ngón cái Thịnh Thư Lan vuốt nhẹ chân mày của Lệ Cảnh Tầm. Trong lòng cô khó nén được xót xa, nhưng cô vẫn kìm nước mắt, cúi người hôn lên trán người đàn ông.
Lệ Cảnh Tầm không khỏi nâng môi cười, cánh tay hắn ôm chặt Thịnh Thư Lan: “Thư Lan, anh yêu em.”
Cổ họng cô nuốt nhẹ, lùi người ra sau, ngồi xuống ghế: “Đêm nay, em nói mẹ đến ở đây với anh nhé! Bụng em không thoải mái lắm, muốn về nhà ngủ một giấc.”
”Không thoải mái ư? Mau đi tìm bác sĩ xem.”
Thịnh Thư Lan lắc đầu: “Giừơng ở đây nhỏ quá, tối hôm qua em ngủ không ngon thôi.”
Lệ Cảnh Tầm gật gật đầu: “Em về sớm đi.”
Thực sự cho tới bây giờ Thịnh Thư Lan cũng đã nghĩ kỹ. Chỉ cần có một tia hi vọng, cô cũng phải thử.
---
Đi tới khách sạn Quốc Tế, Thịnh Thư Lan nắm cái thẻ phòng, cô đứng ở bên ngoài gần nửa tiếng đồng hồ.
Bước chân không khỏi bồi hồi, cuối cùng, vẫn bước vào. Đi tới tầng trệt, Thịnh Thư Lan nhấn con số trên cánh cửa, đi tới trước cửa cằn phòng kia. Vừa mới nhấn chuông cửa, cửa phòng đã được mở ra.
Người đàn ông kia mặc áo ngủ, nước trên tóc vẫn chưa khô, ý cười xấu xa trên mặt hắn càng thêm rõ ràng: “Cô Thư Lan, mời vào.”
Cô giật mình đứng ở cửa phòng, cảm thấy phía trước như địa ngục, nhưng cô không vào cũng không được.
Thấy cô dường như đang do dự, người đàn ông đột nhiên lôi cô vào, tấm cửa sau lưng cô nặng nề đóng lại.
Thịnh Thư Lan run rẩy. Người đàn ông kéo tay cô, cô cảm thấy buồn nôn, lòng bàn tay ướt mồ hôi. Người đàn ông đưa cô đến giường. Cô liếc mắt thấy trên tấm ga giừơng màu trắng có thứ đồ chơi tình dục kia, Thịnh Thư Lan cúi gằm đầu hết cỡ.
Ánh mắt của người đàn ông cũng nhìn qua, trong mắt cô nổi lên vẻ phẫn hận và tức giận. Hắn nở nụ cười quỷ dị: “Chưa từng chơi à?”
”Anh thả tôi đi đi!”
Người đàn ông ôm bả vai cô: “Không muốn cứu người đàn ông của cô sao?”
Thịnh Thư Lan khom người. “Anh đưa anh ấy đi trước đi.”
”Vậy cô phải cho tôi một chút lợi lộc chứ?” Người đàn ông ôm Thịnh Thư Lan ném mạnh xuống giường. “Hôm nay, tôi không đụng vào cô, tôi sẽ dùng thứ này muốn cô. Đợi sau khi chuyện thành công, cô lại cho tôi lần nữa, được chứ?”
”Khi nào anh sẽ đưa Cảnh Tầm đi?”
”Lúc nào cũng có thể, nhanh nhất là ngày mai.”
Thịnh Thư Lan khó khăn nuốt xuống, cô từ từ thôi phản kháng. Người đàn ông thấy tình trạng đó, tay bắt đầu động tác xé rách.
Mặc dù không phải chính mình “ra trận”, nhưng gã đàn ông lại muốn đổi cách chơi đùa cô.
Thịnh Thư Lan cảm thấy cả người như bị xé toạc, cô liên tục hét chói tai. Gã đàn ông trừng to mắt: “Tôi cho cô kêu đấy! Hiệu quả cách âm ở đây rất tốt, cô kêu đi! Xem ai tới cứu cô!”
Cô đếm số rồi lại đếm, đếm tới khi sức cùng lực kiệt, đếm tới lúc mệt mỏi, tới lúc không thể đếm nổi nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

