-----
Hai mắt Củng Khanh trợn tròn, có vẻ rất kinh ngạc: “Kim tiêm?”
”Đúng vậy, trên sàn nhà phát hiện kim tiêm, cũng không biết ai đã dùng.”
Ngón tay Củng Khanh vặn vẹo không yên, bà ta cố gắng bình tĩnh nói: “Trước đây Cảnh Trình ở đó, có bác sĩ gia đình hay lui tới, nhất định là không cẩn thận đã làm rơi.”
Vinh Thiển cười lạnh trong lòng, cô nâng mi mắt nhìn về phía Củng Khanh. Bà ta ngẩn ra, chợt cảm thấy ánh mắt cô lạnh thấu xương. Nếu ánh mắt có thể giết người, có lẽ Vinh Thiển đã đâm bà ta thật nhiều nhát. Bà ta hơi hoảng loạn, sau đó đứng thẳng người.
”Chắc chỉ là kim tiêm thuốc hạ sốt thôi mà.”
Vinh Thiển bất ngờ dùng sức bổ quả cam ra. Quả cam bị cắt thành hai nửa, cô tiếp tục hung hăng đâm thêm mấy nhát lên quả cam: “Mẹ hai, con nghe Cảnh Trình nói lúc trước khoảng thời gian Cảnh Trình bị bệnh cũng là lúc bà nội xảy ra chuyện ngã cầu thang ngoài ý muốn?””
”Đúng vậy, mẹ không chịu để người giúp việc chăm sóc Cảnh Trình, muốn tự mình làm, do quá vất vả mới bất cẩn như vậy...”
Thật đúng là không biết xấu hổ.
Con dao trong tay Vinh Thiển dứt khoát đâm một nhát xuyên thủng quả cam.
Lời Củng Khanh nói, không chỉ che giấu cho việc xấu của bà ta, đồng thời còn đẩy hết toàn bộ trách nhiệm lên người Lệ Cảnh Trình.
Cô giơ quả cam lên: “Con gọt cam xong rồi, mẹ hai muốn ăn một miếng không?”
Điên rồi.
Củng Khanh khẽ vuốt ngực.
Có tiếng bước chân truyền đến cách đó không xa, Vinh Thiển bỏ con dao gọt hoa quả trong tay xuống, đi tới bên cạnh anh.
Thân hình cao lớn của Lệ Cảnh Trình lướt qua mấy người, Vinh Thiển thuận thế vịn vào cánh tay anh, lòng bàn tay cô hơi dùng sức đỡ anh tựa vào người mình.
Lệ Cảnh Trình nhìn cô, Vinh Thiển mỉm cười với anh, dịu dàng hỏi: “Anh sao rồi?”
Đôi môi mỏng khẽ lướt qua gò má cô: “Rất tốt.”
Vinh Thiển nhìn về phía Củng Khanh cách đó không xa, sau đó cười lạnh.
Củng Khanh cảm thấy tim mình đập mạnh liên hồi. Từng ấy năm tới nay, bà vẫn bảo Lệ Cảnh Vân sửa sang lại Đông Uyển. Nhưng Thẩm Tĩnh Mạn nói Đông Uyển đối với Lệ Cảnh Trình có rất nhiều kỉ niệm ý nghĩa, lại là nơi bà nội anh từng ở qua, ba lần bảy lượt, Lệ Cảnh Vân cũng không đồng ý.
Lúc trước Lệ Cảnh Vân đồng ý cho vợ chồng Lệ Cảnh Trình dọn ra ở Đông Uyển, lòng bà ta còn thấp thỏm khó chịu đến giờ. Hôm nay, nghe Vinh Thiển nhắc lại chuyện cũ, bà ta càng không yên lòng. Chuyện kia bà ta đã giấu kín hai mươi mấy năm luôn sợ bị người khác phát hiện. Đến lúc đó đối với bà ta mà nói chính là một kích trí mạng. Nhưng mới vừa rồi trong lời nói của Vinh Thiển có vẻ như đã phát hiện ra gì đó. Củng Khanh nghĩ quả cam nát bét kia, lại càng hoảng hốt.
Lệ Cảnh Trình gắp thức ăn cho Vinh Thiển, nhưng bản thân dường như không động đũa đến. Củng Khanh chột dạ, vừa ngẩng đầu, liền chạm đến ánh mắt lạnh lùng của anh. Bà vội cúi đầu lẩn tránh.
Trên bàn cơm mọi người không ai nói chuyện, Vinh Thiển ăn vài miếng, bỗng nhiên nói: “Ba, bà nội qua đời nhiều năm rồi sao?”
Thẩm Tĩnh Mạn cảm thấy kỳ quái: “Vinh Thiển, sao tự nhiên lại hỏi như vậy?”
”Hôm nay ở Đông Uyển, con phát hiện thứ này.”
Củng Khanh giật mình, đôi đũa trong tay thiếu chút nữa rớt xuống bàn.
Lệ Cảnh Trình thấy vậy, thần sắc trở nên nghiêm nghị. Bàn tay anh phủ lên thắt lưng Vinh Thiển. Mặc dù tìm thấy kim tiêm, nhưng lúc này muốn vạch trần Củng Khanh thì vẫn chưa đủ chứng cứ, đối với bọn họ cũng sẽ không có lợi.
Anh muốn mở miệng ngăn cản.
”Thứ gì?” Lệ Cảnh Vân đã đặt đũa xuống, hỏi.
Vinh Thiển xoay người cầm túi xách lên. Lệ Cảnh Trình dõi theo cô từng bước lấy tấm ảnh trong đó ra.
Sắc mặt Củng Khanh trắng bệch, đâu còn nuốt nổi cơm.
Vinh Thiển đứng dậy đi đến trước mặt Lệ Cảnh Vân, đưa ảnh chụp cho ông xem.
Đây là ảnh Lệ Cảnh Vân hồi bé: “Con vô tình tìm thấy trên lầu, phía sau còn có bút tích của bà nội.”
Lệ Cảnh Vân nhìn tấm ảnh đã ố vàng, trong lòng không khỏi xúc động. Ông lật phía sau tấm ảnh lên xem. Củng Khanh cũng nghiêng đầu sang nhìn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

