-----
Thịnh Thư Lan nhìn sắc mặt hắn.
”Đây không phải chỉ là kém vài ngày.” Thịnh Thư Lan suy nghĩ, không có khả năng nào cả, cô trợn tròn hai mắt: “Anh không biết à?”
Lệ Cảnh Tầm khởi động xe.
Thịnh Thư Lan lắc lắc cánh tay hắn, Lệ Cảnh Tầm bị cô lắc tay thiếu chút nữa mất phương hướng: “Em không muốn sống nữa à?”
”Đứa bé vô tội, Lệ Cảnh Tầm, anh đừng làm gì.”
”Nếu để con của anh cả sinh ra, thì con của chúng ta sẽ không có nơi sống yên ổn.”
Thịnh Thư Lan thật không rõ, không phải mọi thứ hiện giờ cũng rất tốt sao?
Cô nắm chặt cổ tay Lệ Cảnh Tầm: “Chúng ta có thể kết hôn, tài sản của nhà họ Thịnh em sẽ là của anh, Cảnh Tầm, anh đừng làm điều sai lầm nữa, không lo ăn lo mặc, sống như thế không tốt sao?”
”Thư Lan.” Lệ Cảnh Tầm đưa tay còn lại nắm tay cô: “Rốt cuộc em còn tâm tư với anh cả không?”
”Không còn.” Thịnh Thư Lan dùng sức lắc đầu, cô không dám nói chính bản thân mình vẫn chưa quên Lệ Cảnh Trình.
”Em chờ anh ấy nhiều năm như vậy, cuối cùng kết quả nhận được là gì, anh ấy đối với em không có chút tình cảm nào cả.”
Lúc ở khu trò chơi, sau đó cô sinh bệnh, cô cũng thấy rõ, cô dù có không cam lòng, có suy nghĩ như thế nào, cũng không dám thể hiện ra.
”Thực sự?”
”Nếu như anh không tin, thì cứ nghĩ thế đi.”
”Tin, anh tin.”
Lệ Cảnh Tầm cười nắm chặt bàn tay cô: “Em nói, con của chúng ta sẽ là bé trai hay bé gái?”
”Như nhau, là con của em thì em đều thích.”
Lệ Cảnh Tầm nắm vững tay lái, chuyên tâm nhìn về phía trước.
---
Vinh Thiển dựa người vào ghế sô pha, trong tay ôm một cái gối đầu, ánh mắt nhìn sàn nhà chăm chú.
Lệ Cảnh Trình đi vào, nhìn thấy nước hoa quả trên bàn vẫn còn nguyên, anh liền ngồi vào bên cạnh cô: “Làm sao vậy? Nghe nói cơm tối em cũng không ăn?”
Vinh Thiển đứng dậy, ôm nàng hông anh: “Trong lòng em khó chịu, Lâm Nam khẳng định đã xảy ra chuyện, bằng không đến giờ cũng sẽ không có một chút tin tức.”
Đầu ngón tay vẽ trên máy tính một vòng: “Anh đảm bảo, cho dù quật ba tấc đất lên anh cũng tìm được Lâm Nam cho em.”
Vinh Thiển nắm chặt hai tay, trán đụng vào tay: “Em đã đáp ứng Lệ Cảnh Tầm sẽ không quay về Nam Thịnh, tại sao anh ta còn chưa thả người?”
”Nó không thả người, là sợ em đổi ý, nó giam Lâm Nam ngày nào, thì chúng ta không thể đi ngày ấy, cho nên, Lâm Nam không có việc gì.”
”Nếu cậu ấy xảy ra chuyện, em thật không biết phải làm gì nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

