-----
Sắc mặt Mạc Hy thay đổi, nhưng cũng không ngăn cản, cố tình để Lệ Cảnh Trình cũng nhìn thấy. Con đường của Vinh Thiển và Hoắc Thiếu Huyền càng khó khăn.
Lệ Cảnh Trình tỏ vẻ thưởng thức, trong miệng phát ra tiếng “chậc chậc”: “Thật lợi hại.”
Vinh Thiển đứng lên, giật lấy ảnh chụp, liếc nhìn: “Đây là việc riêng của người khác.”
“Việc riêng của người khác mà các cô lại có thể ngồi đây bàn luận sao?”
Vinh Thiển gom lại xấp hình trên bàn, cô nhìn sang Mạc Hy, dù sao Hoắc Thiếu Huyền cũng là chồng cô, Vinh Thiển không hiểu chẳng lẽ cô ta cứ thờ ơ như vậy?
Lệ Cảnh Trình nhếch môi cười, anh nhìn chằm chằm Vinh Thiển, lại không thấy vẻ thương tâm trên mặt cô.
Chờ một chút.
Lệ Cảnh Trình đoạt lấy xấp hình trong tay Vinh Thiển, cô sợ run lên: “Anh muốn làm gì?”
Anh nhìn kỹ gương mặt dưới thân Hoắc Thiếu Huyền, con người đột nhiên lóe sáng: “Này, đây không phải là cô gái “lần đầu tiên” của Hoắc Thiếu Huyền sao?”
Mạc Hy giật mình thiếu chút nữa ngã từ trên ghế xuống: “Anh đang nói cái gì?”
Vinh Thiển quay sang nhìn cô ta: “Lúc chúng tôi còn ở bên nhau, Hoắc Thiếu Huyền từng có quan hệ với một cô gái khác. Chuyện này cô hẳn là từng nghe qua, người trong hình chính là cô ấy.”
”Không thể nào! Tại sao có thể có chuyện trùng hợp như vậy.”
Lệ Cảnh Trình bồi thêm một câu: “Hẳn là có nhiều chuyện còn trùng hợp hơn đi.”
Mạc Hy thật sự không ngờ chuyện lại thành ra như vậy. Sắc mặt cô thay đổi liên tục, chỉ tay vào hai người: “Hai người “phụ xướng phu tùy”*, thật náo nhiệt, tôi không tin!”
(* Ý như vợ chồng bênh nhau)
Lệ Cảnh Trình nghe thấy bốn chữ “phụ xướng phu tùy”, trong lòng rất là hưởng thụ, ngoài mặt lại không thể hiện ra, chỉ hừ lạnh.
Vinh Thiển giật lấy xấp hình trong tay anh lần nữa: “Ai muốn “phụ xướng phu tùy” cùng anh ta.”
Anh thấy vậy, những gì tích tụ trong lòng nhiều ngày qua cũng tiêu tan đi hơn phân nửa. Anh vừa định cúi nhìn kĩ ảnh chụp một lần nữa, Vinh Thiển liếc thấy liền đem tất cả nhét vào trong gói to.
Lệ Cảnh Trình liền xoay người nhanh chóng rời đi, Vinh Thiển đem ảnh chụp ném trả cho Mạc Hy: “Đây là việc nhà của các người, sao lại cứ muốn vạch áo cho người xem lưng? Tôi và Thiếu Huyền thật sự không thể nào trở lại nữa, nhưng cô lại tính kế với anh ấy như vậy, anh ấy còn có thể muốn ở cùng cô sao?”
Mạc Hy nghe thế, toàn thân xụi lơ ngồi bất động trên ghế.
”Tối hôm qua tôi đã nghĩ thông suốt, Tôn Giai Lân đã hại tôi, nhưng lúc tôi kịp phản ứng thì đã không còn kịp rồi, chỉ có thể đi một bước tính một bước. Vinh Thiển, tôi tranh giành với cô nhiều năm như vậy, lại không nghĩ rằng lại bị người khác giành lấy. “
”Cô căn bản không cần đề phòng tôi. Cô và Thiếu Huyền vốn dĩ đã có thể hạnh phúc, cũng không ai có thể chen vào. Cục diện hiện tại, tôi cũng không thể nói gì hơn. Cô là vợ, là mẹ của con gái anh ấy, lại để anh ấy đi cùng người phụ nữ khác. Cô có thể chịu đựng được sao?”
Vinh Thiển nghĩ đến khúc mắc trước đây giữa cô và Hoắc Thiếu Huyền kia, cô từng khóc lóc nói anh nếu như không cách nào bỏ xuống được thì hãy đi tìm người khác.
Có một số việc, chỉ có trải qua rồi mới có thể hiểu được thế nào là đau đớn tột cùng.
Vinh Thiển nhìn Mạc Hy, sau đó cầm túi xách đứng dậy rời đi.
Trở lại bãi đỗ xe công ty, Vinh Thiển ngồi vào ghế lái. Rốt cuộc cô cùng Hoắc Thiếu Huyền đã bị người khác chia rẽ.
Vinh Thiển thật sự tin là kiếp này hai người không có duyên phận với nhau.
Cả hai lần, Hoắc Thiếu Huyền đều là cùng cô gái đó. Chắc không chỉ là trùng hợp đơn giản như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

