Nghỉ vài ngày, Vinh Thiển trở lại trường đi học.
Lúc tan trường, cô bảo tài xế chở cô tới Vinh gia.
Từ sau khi Vinh Trạch bị đuổi khỏi công ty, cả ngày ở nhà không có việc gì, Giang Tụng Giai đề nghị anh ta vào Giang gia làm việc, nhưng anh ta vẫn chưa chấp nhận.
Vinh Trạch cũng không cản trở cô vào nhà, thần sắc anh ta mệt mỏi, toàn bộ tính toán của anh ta đã tan vỡ. Vốn tính toán có một chỗ dựa vững chắc, anh ta sẽ ly hôn với Giang Tụng Giai, sống cuộc sống của chính mình, nhưng hôm nay anh đã bị đẩy sâu xuống đáy cốc, ngay cả trợ cấp kinh tế cũng mất, anh và Giang Tụng Giai lại phải cột vào nhau.
Vinh An Thâm cũng tốt hơn, chỉ là thần chí không rõ ràng.
Không nhớ ra ai cả, trí não thái hóa tựa như một đứa trẻ.
Vinh Thiển đi vào phòng, Vinh An Thâm đang chơi ô tô mô hình, Vinh Thiển nhìn thấy hốc mắt liền đau xót: “Ba.”
Cô ngồi xổm trước mặt Vinh An Thâm, bàn tay hướng tới mu bàn tay của ông: “Con là Thiển Thiển, ba nhìn con này.”
Chung quanh, những hình ảnh, quần áo, đồ dùng của Cố Tân Trúc đều được dọn dẹp sạch sẽ, giống như bà chưa từng tồn tại ở trong ngôi nhà này.
Vinh Thiển nhìn, lo lắng trong lòng buông xuống, cái này chắc là do Vinh Trạch phân phó, cứ việc bọn họ đang ở thế đối đầu, nhưng tình cảm đối với Vinh An Thâm vẫn không thay đổi.
“Ba.” Vinh Thiển tiến đến trước mặt Vinh An Thâm: “Ba nhìn con này, con là Thiển Thiển.”
Ngón tay Vinh An Thâm đang đùa nghịch lốp xe ô tô, cảm giác có người đang nhìn mình, ông đưa tay đẩy ra: “Đừng có làm phiền, xe đang chạy.”
Trong lòng Vinh Thiển đau xót, ánh mắt nhìn về phía Vinh Trạch đang đứng ở cửa.
Cô mạnh mẽ nuốt chua xót trong lòng xuống.
Vinh An Thâm lúc này lại sờ đầu cô: “Đúng thế, phải ngoan, chúng ta không phải trẻ con nữa.”
Vinh Thiển cầm tay ông: “Con sẽ ngoan, con sẽ rất ngoan.”
Một lát sau, Vinh Thiển định rời đi.
Vinh Trạch đi cùng cô ra ngoài, hai người bước song song xuống cầu thang.
“Vinh Thiển…”
Cô xoay người lại nhìn anh.
Ánh mắt Vinh Trạch âm trầm, một tay đút vào túi quần: “Cô cứ tin tưởng Lệ Cảnh Trình như vậy sao? Yên tâm đem công ty giao cho anh ta như vậy sao?”
“Là các người tự tay mang Lệ Cảnh Trình đến cho tôi, người để tôi dựa vào không có, anh là anh trai tôi, ba thì thần trí không rõ ràng, tôi sao có thể dựa vào anh, chúng ta cũng không tranh chấp cái gì, giữa anh và Lệ Cảnh Trình, anh nói, tôi nên tin ai?”
Vinh Trạch mấp máy môi, sắc mặt càng lạnh, Vinh Thiển xoay người muốn đi.
“Mặc kệ như thế nào, cô để anh ta bên cạnh thì nhất định phải để ý, chuyện công ty cô không hiểu, nhưng cũng đừng giao toàn quyền cho người ngoài như thế chứ?”
Vinh Thiển nghe tai này lọt tai kia, cất bước rời đi.
Trở về Đế Cảnh, đi qua Ôn Đình Nhã Uyển, Vinh Thiển cầm chìa khóa ra, mỗi ngày cô đều vào đây quét tước vệ sinh.
Cô đi lên lầu ba, bên trong có không ít đồ, mở ra một cái tủ đựng quần áo.
Vinh Thiển lấy quần áo, tìm một cái bao to bỏ vào.
Ngồi trong phòng thủy tinh, bức tượng điêu khắc của Lệ Cảnh Trình đã hoàn thành, trông rất sống động, nhìn như người thật đang dừng trước mặt.
Anh rất là vừa lòng.
Vinh Thiển đem hai thiếp mời đưa ra cho anh: “Hoạt động kỷ niệm ngày thành lập trường, mời cha mẹ, em nghĩ có thể mang theo ba đi, để cho ông ấy xem biểu diễn, nói không chừng có thể kích thích đến tinh thần ông ấy.”
Lệ Cảnh Trình nhìn thư mời rồi nói: “Vậy anh đi đón ba.”
Ngày kỷ niệm thành lập trường, Vinh Thiển tới từ sớm.
Khi Lệ Cảnh Trình gọi điện thoại, cô đang ở hậu trường làm công tác chuẩn bị, cô đến bãi đỗ xe tiếp đón mọi người, sau đó mang Vinh An Thâm đi tới hội trường biểu diễn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

