-----
Hoắc Thiếu Huyền nghe xong những lời Lệ Cảnh Trình nói, lạnh lùng nở một nụ cười: “Ý anh muốn nói rằng, Tụng Tụng là con trai anh sao?”
Lệ Cảnh Trình đưa mắt nhìn về phía Vinh Thiển rồi cười thành tiếng: “Hoá ra em vẫn chưa nói với anh ta chuyện gì.”
Vinh Thiển chán nản.
Cô cảm thấy nói hay không cũng đều như vậy, có sao đâu?
”Lệ Cảnh Trình, anh còn ra sức quản chuyện của tôi làm gì?”
”Tôi chỉ cảm thấy thật đáng thương ột số người còn chưa phân biệt được mọi chuyện mà thôi.”
Lệ Cảnh Trình bày ra điệu bộ nhàn nhã, thong dong đáp lời cô rồi nói tiếp: “Hoắc Thiếu Huyền, đứa bé kia nếu không phải là con tôi thì dĩ nhiên cũng không phải của người khác.”
Hoắc Thiếu Huyền giật mình.
Lệ Cảnh Trình không bỏ qua chút biểu tình ấy, khoé miệng lại nở một nụ cười: “Nhìn đi, thật đặc sắc.”
Trái tim Vinh Thiển đã không còn mềm yếu như trước. Những lời Lệ Cảnh Trình nói bây giờ chẳng qua cũng chỉ làm màng nhĩ cô đau nhói một chút chứ không thể đả kích trái tim cô được.
Hoắc Thiếu Huyền nhìn vào mắt Vinh Thiển, rồi lại lạnh lùng hỏi Lệ Cảnh Trình: “Thế thì sao?”
”Sao ư? Sau chuyện của Mạc Hy và Tôn Giai Lân, không phải là anh muốn tái hợp với Vinh Thiển sao? Còn chưa hiểu tình hình ra làm sao phải không? Để tôi nói cho anh hay, Vinh Thiển đã phải nhờ đến hai người đàn ông mới sinh ra thằng bé. Mặc dù anh đã ly hôn và bây giờ đang có ý muốn tái hợp với thanh mai từ bé, hai người, mỗi người một đứa con cùng xây dựng một cuộc sống mới, đúng chứ? Có còn hi vọng cô ấy sinh con nữa không vậy?”
Những lời này Lệ Cảnh Trình nói ra cũng không thèm suy nghĩ lấy nửa giây.
Vinh Thiển đứng dậy, cầm lấy cốc nước trên bàn, hắt thẳng vào mặt anh không chút do dự. Không hề sợ hãi, không có lấy một giọt nước mắt nào. Bây giờ vẻ mặt cô chỉ tĩnh lặng như nước.
Những người xung quanh đều dồn mắt nhìn về bên này.
Lệ Cảnh Trình lau mặt.
Vinh Thiển đặt mạnh cái chén xuống bàn.
”Lệ Cảnh Trình, chúng ta đã ly hôn rồi, tôi mang thai Tụng Tụng trong cuộc hôn nhân đổ vỡ ấy, là lỗi của tôi. Nhưng ba năm trước đây, chí ít thì về danh nghĩa, cuộc hôn nhân của chúng ta cũng đã từng tồn tại chứ đừng nói là bây giờ. Huống hồ, anh với Thịnh Thư Lan rồi cũng sẽ kết hôn. Giữa anh với tôi ngoại trừ sự xuất hiện của Gạo Nếp thì hoàn toàn không còn gì liên quan. Anh nói những lời ấy sợ tôi không chịu nổi sao? Vớ vẩn, Vinh Thiển tôi bây giờ ai nói cái gì cũng nghe được. Chỉ là, Lệ Cảnh Trình, anh đừng nói trước mặt tôi.”
Nói xong, Vinh Thiển xách túi bỏ đi, Hoắc Thiếu Huyền cũng theo ra ngoài.
Nhân viên phục vụ đi tới, đưa ra một xấp khăn tay đặt bên cạnh cái chén vừa rồi.
Lệ Cảnh Trình tức giận: “Cút ngay.”
Nhân viên phục vụ lại quay lại: “Thưa ngài, ngài thanh toán luôn sao?”
Vinh Thiển tức giận xông ra ngoài, Hoắc Thiếu Huyền thì đi theo sau. Bầu không khí khó chịu này khiến cả hai đều không ưa nổi.
Lệ Cảnh Trình liếc nhìn.
Cái quái gì vậy?
Đi ra khỏi nhà hàng, Vinh Thiển hít thở sâu. Lúc này Hoắc Thiếu Huyền mới lên tiếng khuyên cô: “Vinh Thiển, tại sao lúc ấy em không tới tìm anh?”
”Tìm anh thì có ích gì? Nếu như lúc ấy anh chỉ có một mình, em nhất định đã tìm tới anh.”
Nếu để Lệ Cảnh Trình nghe thấy những lời này, nhất định anh ta sẽ tức chết luôn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

