-----
Lệ Cảnh Trình đưa mắt nhìn.
Trên sân khấu, ánh đèn chiếu vào người cô tạo ra vẻ mông lung, gương mặt có vẻ hư ảo không thật.
Cô đứng dậy, nhìn phía dưới mỉm cười, ngũ quan lập thể tinh xảo, ánh mắt dường như đã thay đổi, có vẻ trưởng thành hơn, bộ dạng này, quả nhiên khác xa so với người vẫn luôn tồn tại trong trí nhớ của anh.
MC giới thiệu thân phận của ba người xong, buổi đấu giá chính thức bắt đầu.
“Hai mươi hai vạn.”
“Tốt.”
Người sưu tập đồ cổ cầm bảo vật đi tới trước bàn của ba người, ba người lần lượt xem qua, mỗi người đều nói một chuỗi thuật ngữ chuyên nghiệp, nhưng đại khái có thể nghe được đây là bảo vật có giá trị.
“Cái này là bảo vật có giá trị, nhưng còn cần phải xác định lại, dựa trên tình huống thích hợp sẽ mua bán, nhưng theo giá thị trường hiện tại, bức phù điêu này cũng có thể lên đến năm mươi vạn.”
Người bán nghe vậy, vẻ vui mừng lộ rõ trên mặt, tiến lên cầm bức phù điêu về, liên tục nói: “Cám ơn.”
Vinh Thiển ngồi bên cạnh, khoan thai bình tĩnh, tựa hồ như cô đã quen với tình cảnh như thế rồi.
Vài người tiến lên, cũng có một số người mua bán thành công, ánh mắt Lệ Cảnh Trình dừng trên mặt cô, hẳn là cô chưa phát hiện ra anh trong đám người.
Lại một người sưu tập đồ cổ bưng một hộp gấm lên, bên trong là một khối ngọc bội.
Lệ Cảnh Trình nhìn vào màn hình lớn, là ảnh chụp mà Thẩm Tĩnh Mạn đã đưa cho anh, quả nhiên giống với khối ngọc bội của Thịnh Thư Lan.
Người đó đem tới trước bàn những người giám định.
Theo trình tự thì người giám định liền hỏi, sau đó anh ta trả lời: “Đây là ngọc bội mấy năm trước tôi đi du lịch Vân Nam tình cờ mua được với giá ba mươi vạn, mới đầu người ta không chịu bán, nhưng vì trong nhà có việc cần dùng tới tiền, tôi xem thấy chất ngọc cũng tốt, hẳn là có giá trị nên đã mua nó”.
Ngọc bội tới tay Vinh Thiển, cô nhìn kỹ: “Đối phương có nói với anh đây là ngọc bội niên đại nào không?”
Lệ Cảnh Trình nhướng mày, ba năm không nghe tiếng nói của cô, đột nhiên cô mở miệng, ngay cả giọng nói cũng đã thay đổi.
“Anh ta nói là thời Đại Minh gì đó.”
Vinh Thiển lật xem, cùng người bên cạnh thì thầm vài câu, Lệ Cảnh Trình nhìn người bên cạnh cô.
Vinh Thiển đem ngọc bội để trong lòng bàn tay: “Chúng tôi đã nhìn kỹ, phía sau ngọc bội này có rất nhiều ấn ký, còn có chạm trổ gì đấy, kỳ thật cũng không chắc là thời Đại Minh.”
“A? Vậy sẽ không phải là đồ giả chứ?”
Mọi người trong phiên đấu giá xì xầm ồn ào.
Vinh Thiển hơi nhếch khóe môi, gương mặt ôn nhuận: “Ngọc không có phân biệt thật giả đâu.”
Camera di chuyển tới gần tay cô, đem khối ngọc bội kia phóng to lên.
“Loại hoa văn này lộ ra một cách nhẵn nhụi, điều này khẳng định đây là khối bảo ngọc, nhưng từ ấn ký sau lưng, có thể thấy được miếng ngọc này có hơi hướng gần với hiện đại, bởi vì nếu là đồ cổ xưa thì ấn ký sẽ không tinh tế như vậy”
“Nói cách khác, nó có thể là thuộc về thời cận đại?”
“Đúng vậy.”
Người bán đồ hỏi nhanh: “Vậy miếng ngọc này có giá trị bao nhiêu tiền?”
Vinh Thiển cười yếu ớt đem ngọc bội bỏ vào hộp gấm: “Dựa theo giá thị trường, nó có thể đạt tới hai mươi vạn.”
Đối phương đang thất vọng, nhưng nghe cô nói cũng nhẹ nhàng thở ra, tốt xấu gì nó cũng có giá.
Hộp gấm được đặt lên bàn đấu giá, MC bảo anh ta mở hộp ra.
Trên màn hình lớn lần thứ hai xuất hiện hình ảnh miếng ngọc.
Bàn tay Vinh Thiển nắm chặt, rồi lại buông ra.
Khối ngọc bội này, thật giống với khối ngọc mà năm đó Thịnh Thư Lan tặng bé Gạo Nếp.
MC tận lực giới thiệu: “Tuy nó không thuộc về thời Đại Minh, nhưng cũng chứa giá trị rất cao, tục ngữ có câu nói ‘Hoàng kim có, ngọc vô giá’, huống hồ các nhà giám định đã nói đây là một miếng ngọc tốt....”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

