-----
Thịnh Thư Lan hơi nhếch môi, một chút cay đắng cũng theo đó mà lộ ra.
Thẩm Tĩnh Mạn sắc mặt nặng nề, phất tay với người làm: “Cô đi trước đi.”
”Con rốt cuộc đang nghĩ gì chứ!” Giữa hai lông mày Thẩm Tĩnh Mạn nhăn lại có chút tức giận: “Dù cho là tặng cho Gạo Nếp, con cũng không cần như vậy, thứ này vô cùng quan trọng đối với con, chẳng lẽ con lại không biết?”
”Mẹ.” Thịnh Thư Lan yếu ớt mở miệng: “Con nghĩ kiếp này, cũng không thể kết hôn sinh con, con nói muốn xem con bé là con gái của mình, Thiển Thiển khẳng định mất hứng, nhưng con thật sự có ý nghĩ này, đương nhiên, con không có bất kì ý nghĩ nào khác cả, con chỉ cảm thấy, con yêu Lệ Cảnh Trình như vậy, hiện tại anh ấy đã có gia đình riêng của mình, con lại không có cách nào đến gần anh ấy, cho nên con mới đem vật đó tặng cho con bé.”
Thẩm Tĩnh Mạn nghe vậy, trong lòng tràn đầy khó chịu và tự trách, bà nắm chặt tay Thịnh Thư Lan: “Mẹ sẽ nghĩ biện pháp để Lệ Cảnh Trình chấp nhận con.”
”Không thể nào.” Khóe miệng Thịnh Thư Lan không giấu nổi ảm đạm cùng chua xót: “Cảnh Trình thích Vinh Thiển như vậy, làm sao còn có thể chấp nhận con.”
”Thư Lan.” Thẩm Tĩnh Mạn cầm lấy đầu ngón tay trắng nõn của cô, những chuyện giấu trong lòng không phải ngày một ngày hai, chỉ là ngay trước mặt Thịnh Thư Lan, bà luôn luôn khó có thể mở miệng: “Cảnh Trình chắc chắn có lỗi với con, mẹ vẫn luôn có lòng, muốn con làm con dâu mẹ, nhưng...”
Thịnh Thư Lan nhìn chằm chằm hộp gấm trong tay không nói chuyện.
”Thư Lan, nếu như con tìm được người thích hợp, hãy thử tìm hiểu đi.”
”Mẹ, ý mẹ là….?”
Thẩm Tĩnh Mạn thay cô suy nghĩ: “Con cũng trưởng thành, Cảnh Trình như vậy, mẹ và cha con cũng không thể nói gì đến nó, con cũng đừng hao phí thời gian với nó nữa.”
Người luôn nhất mực kiên trì, bây giờ lại thay đổi chủ ý, Thịnh Thư Lan cuối cùng cũng theo lời nói của Thẩm Tĩnh Mạn đâm một lỗ vào tim.
”Mẹ, muốn như vậy cũng cần phải có người vừa ý.”
”Con không thử tiếp xúc thì làm sao biết được?” Thẩm Tĩnh Mạn nhìn về phía cô: “Chờ khi quay lại Lại Hải, mẹ sẽ nhờ người giới thiệu cho con.”
”Đừng.” Thịnh Thư Lan vẫn một mực cự tuyệt: “Mẹ, kiếp này con chỉ yêu một mình Lệ Cảnh Trỉnh.”
”Con thực sự rất bảo thủ.” Thẩm Tĩnh Mạn không khỏi ảo não: “Không đáng để con làm như vậy.”
”Cảnh Trình là con trai mẹ, anh ấy có đáng hay không nhưng quan trọng là con yêu anh ấy, mẹ, mẹ còn không biết sao?”
Từ trên cầu thang vang lên tiếng nói chuyện, Vinh Thiển và Lệ Cảnh Trình đang cùng đi xuống dưới.
Thẩm Tĩnh Mạn đem cái hộp trong tay Thịnh Thư Lan đặt qua bên cạnh, Vinh Thiển bước qua gọi: “Mẹ.”
Thẩm Tĩnh Mạn ý bảo cô và Lệ Cảnh Trình ngồi, Vinh Thiển vốn định đi dùng cơm, nhưng thấy bà như vậy, đành phải trước ngồi xuống.
”Thiển Thiển.” Thẩm Tĩnh Mạn đi thẳng vào vấn đề: “Lễ vật hôm qua Thư Lan đưa cho Gạo Nếp đâu?”
”Con đem cất rồi.”
”Con để chỗ nào?” Vinh Thiển và Lệ Cảnh Trình nhìn nhau, Thẩm Tĩnh Mạn đã hỏi như vậy, chắc hẳn đã biết được cái gì đó.
‘Con để trên phòng sách.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

