-----
Ngón tay Vinh Thiển cứng đờ.
Máu trong người chảy ngược về đầu: “Tôi nghĩ mãi cũng không thấy mình đắc tội gì với anh mà nhỉ?”
“Cô cũng đâu đắc tội với Lệ Cảnh Trình nhưng anh ta lại tính đủ phương kế giữ cô trong tay. Thế giới này bất công như vậy đấy, sẽ chẳng bao giờ có người hỏi xem cô có muốn hay không muốn.”
Vinh Thiển cứng rắn, vẻ lạnh nhạt: “Anh còn biết chuyện gì nữa?”
Lệ Cảnh Trình tính đủ phương kế giữ cô trong tay nghĩa là gì?
Người đàn ông gửi cho cô một tập tin, Vinh Thiển nhấp chuột mở.
Hóa ra là những tấm hình chụp mà cô có biết. Có hình cô và Hoắc Thiếu Huyền giận dỗi nhau lúc trước. Có hình nơi cô và Hà Mộ đi sưu tầm dân ca rồi sau đó thầy giáo vì đi tìm cô mà đã nhắm mắt mãi mãi. Đó là nơi xảy ra trận lở núi và Lệ Cảnh Trình đã đưa cô tới biệt thự kia.
Nhìn lại thời gian chụp, lúc đó là trước khi xảy ra chuyện ra chuyện không may.
“Nếu cô không tin thì có thể tìm người kiểm tra xem hình này có bị photoshop hay không. Hơn nữa, nghe nói bọn cô khi ấy vẫn còn ở qua đêm trên núi; xem ra, anh ta sau lưng cô cũng phải động tay động chân nhiều. Cô và bạn học cùng lên núi, sau khi bị lạc cô lại đụng Lệ Cảnh Trình. Thầy cô đã đi lên núi tìm theo hướng cô đi, nếu không phải Lệ Cảnh Trình dẫn cô đi lên núi thì tên thầy giáo đó có phải chết vậy ư?”
Răng và môi Vinh Thiển run rẩy không kìm nổi nhưng cô vẫn lấy lại chút lý trí cuối cùng.
“Lúc đó chúng tôi chỉ có thể đi ngược lên phía trên, phía dưới đã bị vùi kín rồi.”
“Giữa lúc nguy hiểm ầm ầm đổ xuống, con người theo bản năng phải chạy xuống. Lệ Cảnh Trình lại đưa cô lên núi, rốt cuộc có mục đích gì cô còn không hiểu? Anh ta đã sắp xếp mọi chuyện xong xuôi trước rồi, cả tòa biệt thư kia nữa.”
Cô thấy bụng rất khó chịu, cô đặt tay lên bụng, người nghiêng qua một bên.
“Trong biệt thực đó còn trang bị thiết bị chặn sóng, đã được kiểm tra rồi. Nếu đứng ở cửa coi như không thể nhận được bất cứ tín hiệu gì từ bên ngoài cả. Vinh Thiển, những vấn đề này cô lúc trước không nghĩ tới sao?”
Thảo nào…
Lúc đó Vinh Thiển tin lời Lệ Cảnh Trình, cho rằng gặp nhau trên núi chỉ là do duyên cớ. Cô không ngờ lại có người tính trăm phương ngàn kế sau lưng như thế.
“Anh tra cẩn thận lắm! Nhưng anh thì có gì tốt? Anh không phải là cậu tư Hoàng Phủ chắc?”
Tiếng cười trầm thấp của người đàn ông bên kia truyền qua: “Tôi tra mọi việc cẩn thận vậy cho cô, đấy không phải tốt ư?”
“Tôi chẳng lạ gì.”
“Lại nói, chúng ta cũng từng quen biết.”
Vinh Thiển hừ lạnh, “Nếu đã biết nhau sao không lộ diện đi.”
“Còn nhớ SMX không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

