Vinh Thiển ngoài cười nhưng trong lòng không cười, sợ bị Lệ Cảnh Trình nhìn ra, cô cúi đầu xuống.
Cô cũng hi vọng, nếu đó là ác mộng thật tốt biết bao?
Tay Lệ Cảnh Trình kéo lấy cằm cô, đèn trong phòng đã được mở lên: “Sao mắt lại sưng lên như vậy?”
Ngón cái xoa nhẹ mi mắt của cô, muốn cho cô thoải mái một chút, Vinh Thiển lại chịu không nổi lại chịu không nổi cử chỉ thân thiết này: “Hôm nay đến viếng mộ mẹ, tự nhiên thấy không chịu nổi.”
”Cũng không thể cứ vậy mà khóc.” Trong mắt Lệ Cảnh Trình ánh lên sự thương xót: “Huống hồ còn có anh ở đây, sau này muốn đến viếng mộ, anh đi cùng em.”
Vinh Thiển kéo hai tay Lệ Cảnh Trình xuống, những lời ngon ngọt đó Vinh Thiển đã không còn khắc ghi trong tim, cô không muốn sống cùng anh trong một mái nhà, càng không muốn gặp lại anh..
Hai người đều có tâm tư riêng, Lệ Cảnh Trình cũng không nhìn ra Vinh Thiển có gì khác lạ, anh ôm lấy Vinh Thiển vào lòng: “Vinh Trạch nói em không ăn cơm tối đã về, mau xuống lầu ăn chút gì đi.”
Cô không muốn để cho Lệ Cảnh Trình nhìn ra chút manh mối gì, Vinh Thiển đã có ý nghĩ của mình, cô gật đầu: “Em đi rửa mặt.”
Vinh Thiển giãy ra khỏi tay anh, đi tới toilet, cô ở bồn rửa mặt mở nước thật mạnh, cho đến khi nước tràn ra noài ngập đến mu bàn chân Vinh Thiển mới hoàn hồn tắt vòi nước.
Vốc nước lạnh lên rửa mặt, nước lạnh đến thấu xương xuyên qua cả da đầu, Vinh Thiển một tay chống trên bồn rửa mặt, nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình trên tấm gương.
Tình cảnh hiện tại của cô, ai cũng không có cách nào giúp được, Vinh Thiển nếu ở bên cạnh Lệ Cảnh Trình nhiều hơn một giây sẽ cảm thấy không hít thở nổi, nhưng cô đang mang thai còn có thể đi đâu được chứ?
Tiếng đập cửa vang lên bên tai: “Xong chưa em?”
Vinh Thiển tắt nước, đáp nhẹ: “Xong rồi.”
Cô lại lần nữa nhìn mình trong gương, sắc mặt tiều tụy, nếu không có nguyên nhân viếng mộ hôm nay chống đỡ, sợ là Lệ Cảnh Trình liếc mắt một cái cũng có thể nhìn thấu suy nghĩ của cô rồi.
Vinh Thiển thở sâu, cô khó khăn nhẫn nhịn như vậy, nhưng cô không thể trong thời điểm bi thương nhất mà trở mặt cùng Lệ Cảnh Trình. Theo như thủ đoạn làm việc của anh, nhất định có thể nhốt cô ở Đế Cảnh, Vinh Thiển hiện tại muốn thoát khỏi lồng giam này, không chỉ như vậy, cô còn muốn mang cả đứa bé của cô theo.
Hai ngón trỏ chạm vào khóe miệng, sau đó nhẹ nhàng kéo lên, tự tạo ình một nụ cười.
Nhưng, cô thực sự làm không được.
Vinh Thiển mở cửa phòng rửa tay, Lệ Cảnh Trình đã đứng ở bên ngoài, thấy cô bước ra, tự nhiên vươn tay: “Cẩn thận trượt.”
Cô vốn là như vậy, chỉ rửa mặt thôi cũng có thể làm tràn nước ra bên ngoài.
Vinh Thiển cứng ngắc giơ tay lên, đem tay mình đặt vào bàn tay của Lệ Cảnh Trình.
Anh cũng không nghi ngờ gì, dắt tay cô xuống lầu.
Bây giờ đã là tám giờ tối, bình thường giờ này, đã là giờ ăn khuya đầu tiên của Vinh Thiển.
Lệ Cảnh Trình suy nghĩ có lẽ cô đã đói lắm rồi, người làm đem toàn bộ cơm nước đặt lên bàn, còn có sủi cảo nóng hổi mới ra lò: “Thiếu phu nhân nói muốn ăn, mới vừa gói xong đó ạ.”
Người làm Đế Cảnh toàn bộ sửa lại xưng hô, Vinh Thiển nghe thấy ba chữ “thiếu phu nhân” này, tay nắm chiếc đũa lại căng thẳng hơn.
Lệ Cảnh Trình gắp cho cô vài đũa, giúp cô thổi thức ăn cho nguội bớt, trước đó cô đã bị phỏng một lần, Lệ Cảnh Trình thổi thổi, xác định nhiệt độ đã không nóng miệng nữa mới đưa đến bên môi Vinh Thiển.
Cô cắn răng không mở miệng ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

