Vinh Thiển vừa nằm xuống không lâu sau, Lệ Cảnh Trình đã trở lại.
Cô có chút buồn ngủ: “Sao lại nhanh như vậy?”
“Muốn về thì về.”
Lệ Cảnh Trình ngồi ở mép giường, đem cô ôm ngồi lên đùi mình: “Nặng rồi.”
Trên người anh ấy xem lẫn mùi của thuốc lá và hương nước hoa, Vinh Thiển không khỏi nhíu mày, Lệ Cảnh Trình buộc phải buông cô ra: “Em đi tắm.”
Hai tay Vinh Thiển buông cổ Lệ Cảnh Trình: “Mới vừa rồi, có người nhắn tin cho em.”
“Tin nhắn gì?”
Vinh Thiển đưa điện thoại di động qua cho anh, Lệ Cảnh Trình không chớp mắt nhìn màn hình chằm chằm, sau khi nhìn xong ảnh chụp anh đặt điện thoại di động sang bên cạnh: “Cho nên em gọi điện thoại điều tra?”
“Anh nghĩ, ai gửi tin nhắn này?”
“Anh đắc tội với quá nhiều người, có thể là không muốn cho anh sống yên ổn.” Lệ Cảnh Trình mang vẻ hời hợt: “Em chỉ cần biết, anh sẽ không để chuyện như này xảy ra thêm lần nào nữa, bất kì lời ra tiếng vào nào cũng không thể ảnh hưởng đến chúng ta.”
“Lệ Cảnh Trình, thế giới của anh thật phức tạp.”
Anh xoa đầu cô: “Em không cần hòa nhập, anh sẽ thay em chống đỡ, dọn sẵn một không gian, cho em và cục cưng sống cuộc sống thoải mái, chuyện duy nhất em cần làm là tin tưởng anh.”
Vinh Thiển nói, khóe mắt tựa hồ chứa ý cười: “Nhanh đi tắm, trên người toàn mùi nước hoa phụ nữ, đáng ghét.”
Trong phòng rửa tay, Lệ Cảnh Trình đứng dưới vòi sen, bọt nước phun lên cơ thể tráng kiện của anh, thuận theo cơ thể chảy xuống, anh ngẩng đầu lên, gương mặt mờ nhạt trong làn nước mát, anh bước lên một bước, tùy ý để làn nước thấm đẫm khuôn mặt.
Anh để Vinh Thiển ở đây, muốn đem cô cách li hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Tên Hoàng Phủ Tứ lấy chuyện này uy hiếp anh, Lệ Cảnh Trình nhiều lần chạm tới gianh giới của luật pháp, huống hồ, anh phải đối mặt với con sói xa lạ, khi nào Lệ Cảnh Trình bị người như vậy uy hiếp, anh chỉ có thể đi một bước tính một bước, nếu chuyện này không thể giấu được bao lâu, vậy chờ đến khi Vinh Thiển sanh em bé ra, anh sẽ đích thân nói với cô.
—-
Hoắc gia.
Mạc Hy thuận lợi hạ sinh một bé gái, trên nét mặt Hoắc Thiếu Huyền cuối cùng cũng lộ ra ý cười lâu nay không có, Hoắc Bang và Thẩm Tố Phân đối với cháu gái càng yêu thích đến không muốn rời.
Mạc Hy nằm ở trên giường, nhìn Hoắc Thiếu Huyền ôm con gái đứng ở phía trước cửa sổ, cô vô cùng mệt mỏi, nhưng thời khắc đau khổ kia đã được đền bù bằng thời điểm hạnh phúc này.
“Thiếu Huyền.”
Người đàn ông nghe vậy, xoay người, con gái trong tay anh vẫn đang ngủ say.
“Anh nghỉ ngơi một lát đi, đừng ôm con hoài, trái lại sẽ nuông chiều hư con.”
Ý cười trong mắt Mạc Hy càng nhiều hơn không hề biến mất, Mạc Hy cảm thấy mình không hề mệt mỏi, hình như hạnh phúc cô chờ đợi bấy lâu đang vẫy tay chào đón cô phía trước không xa.
Hoắc Thiếu Huyền đặt cho con gái tên riêng là Tranh Tranh, Mạc Hy sợ nhất anh vẫn nghĩ đến Vinh Thiển, ngay cả tên con gái cũng có âm chữ giống tên cô ấy, Mạc Hy từng hỏi Hoắc Thiếu Huyền ý nghĩa của cái tên này, anh nói, lúc cô mang cho cô ăn nhiều cam như vậy, đặt tên Tranh Tranh cũng là chuyện hiển nhiên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

