Khách sạn Imperal, trong một căn phòng.
Hạ Nhân quỳ đó không nhúc nhích, cô quỳ đã chừng nửa tiếng đồng hồ.
Sau khi nhận được điện thoại, cô đã lập tức chạy tời đây. Đối với cô, bị đuổi học vẫn không đáng sợ, đáng sợ nhất là những bức ảnh của cô vẫn còn trong tay người kia.
Người dẫn cô vào bắt cô phải quỳ. Đầu gối tê cứng và đau. Sau một lúc lâu, cô nghe thấy những tiếng bước chân từ phía sau lưng truyền đến.
Cô cong lưng muốn liếc nhìn ra sau xem tướng mạo đối phương, nhưng người kia bằng một cú đạp mạnh giẫm nát lưng cô.
“Quỳ!”
Hạ Nhân kinh sợ cực độ, nửa người trên nằm rạp trên mặt đất không dám ngẩng dậy.
Người đàn ông đó ngồi ở mép giường. Tầm mắt Hạ Nhân chỉ có thể nhìn thấy một đôi chân dài: “Vâng, tôi xin lỗi.”
“Ai cho cô tự tiện quyết định?”
“Tôi chỉ nghĩ đó là cơ hội khó có được…”
Người đàn ông thuận tay chụp cái gì đó quăng tới, ngay giữa trán Hạ Nhân. Cô đau đớn ôm trán: “Lần sau tôi không dám nữa.”
“Còn muốn có lần sau?” Người đàn ông gác chân dài lên: “Cô nói xem, tôi giữ cô lại còn tác dụng gì?”
“Tôi có thể nghĩ cách tiếp cận Vinh Thiển lần nữa. Tôi làm được mà.”
Trong một lúc, người đàn ông không nói gì. Kế hoạch đã bị phá hủy, huống gì, ý định ban đầu của hắn cũng không còn, bây giờ Hoắc Thiếu Huyền còn sống, Lệ Cảnh Trình, trái lại, còn cứu hắn một mạng. Quân cờ Hạ Nhân đã sớm mất giá trị lợi dụng.
“Tôi có thể cho cô thêm một cơ hội. Làm xong chuyện này tôi sẽ trả ảnh lại cho cô.”
Hạ Nhân nghe nói, hai mắt lộ ra hy vọng: “Là chuyện gì tôi cũng sẽ đồng ý làm.”
“Gần đây tôi có người bạn muốn tìm sinh viên, cô đến đó với anh ta một đêm đi!”
Hạ Nhân ngẫm nghĩ mấy phút mới hiểu được ẩn ý bên trong, “Không, như vậy thì không được.”
Cô theo bản năng ngẩng đầu lên thì thấy bờ cằm cong, cứng cỏi và gợi cảm. Mắt người đàn ông nhìn về phía trước, gương mặt cũng không thể nhìn thấy hết, nhưng Hạ Nhân cảm thấy khuôn mặt này có phần quen quen, phản ứng đầu tiên của cô là nghĩ ngay đến Lệ Cảnh Trình.
Người đàn ông thúc đầu gối vào cô: “Cút ngay!”
Hạ Nhân mất thăng bằng ngã ra sau, đụng phải cái bàn.
Người đàn ông bước nhanh ra cửa. Hạ Nhân nhìn thấy dáng người cao ngất của hắn ta, chừng hơn 1m8, rất trẻ.
Nhưng những người trời sinh càng ưu việt, trong lòng lại càng tối tăm, bọn họ luôn luôn dễ dàng nắm giữ vận mệnh người khác. Hạ Nhân nước mắt tuôn rơi, vỡ òa. Hắn cho cô cơ hội này khác gì muốn hoàn toàn phá hủy cô.
Người đàn ra khỏi cửa phòng liền lấy điện thoại ra.
Hình nền điện thoại là một cô gái, có thể thấy là ảnh chụp lén. Cô gái có mái tóc thăng dài khéo léo vén sau tai, được một viên ngọc trai lấp lánh điểm xuyết trông càng đẹp; cả khuôn mặt như bừng sáng.
Cô gái đó mặc bộ sườn xám màu tím nhạt, vừa khuôn phép lại chuẩn mực, cầm trong tay quyển sách trông rất nhập tâm.
Đầu ngón tay người đàn ông vuốt ve trên màn hình, khóe miệng tinh xảo cong cong lên, sau hắn ta đem điện thoai nhét lại vào túi.
————–
Đế Cảnh.
Một hồi vận động kịch liệt đã qua, Vinh Thiển đẩy đẩy người đàn ông xuống: “Anh nặng lắm, xuống đi!”
“Để anh nằm đi!”
“Lệ Cảnh Trình, anh giở trò vô lại hả?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

