Cô nghe, cũng không nói gì nhiều: “Cùng ăn cơm thôi.”
“Không được, em và bọn Lâm Nam muốn cùng nhau vui vẻ.”
…
“Được rồi.” Vinh Thiển dường như đã thỏa hiệp xong: “Bye.”
Lâm Nam vừa nghiêng đầu “Ai vậy?”
“Mình phải ra ngoài, tới cơm tối sẽ về.”
“Haizzz, cuộc sống của cậu thật là …” Lâm Nam nhớ lại, Vinh Thiển đã ra khỏi phòng, Lâm Nam lầm bầm với Hà Mộ: “Không phải là tên Hoàng Phủ Tứ Thiếu gì chứ?”
“Đừng đoán mò, Thiển Thiển có chừng mực.”
…….
Vinh Thiển đi thang máy xuống tầng cuối cùng, Lệ Cảnh Trình không chờ cô đi tới, cô đã tìm được chỗ mà anh nói, mở cửa đi vào bể bơi lớn đã được Lệ Cảnh Trình bao trọn, Vinh Thiển tiện tay đóng cửa lại.
Tiếng nước chảy vang vọng bên tai, trên ghế mây cạnh bể bơi có bộ quần áo của Lệ Cảnh Trình được vắt lên, cô đi đến gần, người đàn ông chỉ mặc một cái quần bơi màu đen đơn giản, thân hình mạnh mẽ tràn đầy sức sống, bơi qua bơi lại trong hồ như cá gặp nước.
Lúc anh trồi lên liền bơi đến gần Vinh Thiển, cô giậm chân.
Lệ Cảnh Trình để hai tay trên mép hồ, nhìn cô nháy mắt: “Chuẩn bị đồ tắm cho em rồi, thay đi.”
Vinh Thiển trong lòng ngứa ngáy, cô tìm thấy áo tắm ở phía sau rồi nhìn xung quanh bốn phía: “Anh thay đồ ở đâu?”
“Ở đây.”
Bốn phía xác thực cũng không thấy được phòng thay quần áo.
Vinh Thiển ôm chặt áo tắm trong tay, Lệ Cảnh Trình bật cười, một tay chống người nghiêng mặt: “Làm sao vậy, cũng không phải chưa từng thấy qua, sờ cũng sờ rồi.”
“Anh xoay người qua chỗ khác đi.”
Lệ Cảnh Trình bất đắc dĩ, thả tay xuống sau đó xoay lưng.
Vinh Thiển cũng đưa lưng về phía anh, cởi quần áo chuẩn bị mặc áo tắm vào, vô tình nhìn lại, Lê Cảnh Trình nằm sắp theo mép hồ bơi đang say sưa nhìn ngắm, cô vội vàng dùng áo che lại, nhưng che được phía trên lại che không được phía dưới, sau vài lần như vậy, coi như đã bị “nhìn thấy hết”.
Vinh Thiển không khỏi tức giận, Lệ Cảnh Trình thấy tình trạng đó, tay che lại mi mắt: “Được rồi được rồi, mau thay đi, anh không chịu nổi cám dỗ đâu.”
Cô nhanh chóng mặc áo tắm vào, lúc xuống bể bơi mặt vẫn còn đỏ bừng, Lệ Cảnh Trình tiến lên nâng hông của cô: “Bơi hai vòng.”
Vinh Thiển đánh tay anh: “Em bơi, không cần anh dạy đâu.”
Lệ Cảnh Trình thấy cô bơi khỏi, anh liền lặn xuống bể bơi, Vinh Thiển cảm giác được thân thể của mình hình như không bị khống chế, ngay sau đó, hai tay của người nào đó chế trụ lấy cô ở dưới nước, người đàn ông nổi lên, hai tay hai chân dán chặt lấy cô.
Vinh Thiển thấy vậy, nghiêng người ngã vào trong dòng nước, lập tức bị sặc mấy ngụm, Lệ Cảnh Trình kéo cô vào bể bơi bên cạnh, giúp cô vỗ lưng.
Tiếng bước chân dồn dập từ đâu vang lên, rõ ràng là có người đi về hướng này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

