Tay Lệ Cảnh Trình dừng lại động tác: “Vinh Thiển, có chuyện gì đừng giấu giếm tôi, cũng đừng thử thăm dò tôi, em không tin tôi?”
Đùi phải của Vinh Thiển quỳ gối ở mép giường, cả người đối diện Lệ Cảnh Trình: “Trước đây Hạ Nhân cũng bị bắt vào *X, cô ấy không chịu nổi nên mới chuyển vào trường học cùng em.”
“Sau đó thì sao?”
“Lệ Cảnh Trình, anh chưa từng thấy cô ấy?”
“Có thể lúc đó đấu giá có nhìn thấy cô ấy, tôi chỉ nhớ được vậy.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng bình tĩnh, Lệ Cảnh Trình câu dẫn ra cánh môi: “Lần đầu tiên rời khỏi *X, tôi cũng không đến đó nữa, toàn bộ tâm tư tôi đều nghĩ về em, huống chi chỗ đó cũng không có gì mới mẻ.”
Vinh Thiển nửa tin nửa ngờ, chỉ là vẫn chưa biểu lộ ra.
Lệ Cảnh Trình nghĩ thầm, lòng chiếm hữu của cô gái này càng ngày càng lớn, nhưng càng như vậy, anh lại cảm thấy rất hạnh phúc.
Qua cuối tuần, thứ hai đến trường, vậy mà chỗ ngồi của Hạ Nhân vẫn trống không. Lâm Nam cũng lầm bầm: “Hạ Nhân không đi học, vậy mà cũng không nói tiếng nào?”
Vinh Thiển thử gọi điện thoại cho cô ấy, nhưng lại tắt máy.
Sau khi tan lớp, Vinh Thiển định trở về, nhưng lại cảm thấy có gì không đúng, nghĩ nghĩ, vẫn là bảo tài xế đưa cô đến tiểu khu Hạ Nhân đang ở.
Đi thang máy lên, Hạ mẹ mở cửa chính: “Thiển Thiển tới.”
Mẹ Hạ lắc đầu, gương mặt lo lắng: “Hôm đó các con đi rồi, nó liền bất thường, hỏi gì cũng không nói, hai ngày cuối tuần trốn ở trong phòng không hề ra ngoài.”
Vinh Thiển đi tới cửa phòng Hạ Nhân, mẹ Hạ mở cửa ra cho cô.
Hạ Nhân nghe thấy tiếng động, cô ôm lấy đầu gối ngồi ở giữa giường lớn, chăn ở một bên được xếp thật ngay ngắn.
“Sao cậu không đi học?”
Hạ Nhân chỉnh lại cái gối, mẹ Hạ lặng lẽ đóng cửa lại. Hạ Nhân ôm chặt hai cánh tay: “Thiển Thiển, mình không muốn ở đây nữa, mình muốn đi.”
“Cậu nói vậy nghĩa là sao?”
Hạ Nhân khàn giọng: “Mình nhận ra mình ở chỗ này, càng không thể quên được chuyện trước kia, mỗi đêm mình đều thấy ác mộng…”
“Rời khỏi chỗ đó, còn không được sao?”
Cô ta ngẩng đầu, muốn nói lại thôi, sau một lúc lâu, dường như đã lấy hết dũng khí, Hạ Nhân nắm chặt mười ngón buông ra, lại nắm chặt: “Thiển Thiển, mình hỏi cậu chuyện này được không?”
“Chuyện gì?”
“Vị hôn phu của cậu tên gì?”
Vinh Thiển trong lòng vốn đang nghi ngờ lo lắng: “Lệ Cảnh Trình.”
Trong mắt Hạ Nhân che giấu sự hoảng hốt, Vinh Thiển rất nhanh nhận ra: “Cậu nhận ra anh ta?”
“Không… không… mình không biết anh ta…’’ Hạ Nhân bỗng nhiên lấy hai tay che mặt, hai vai chẳng biết tại sao, lại run lẩy bẩy.
Vinh Thiển sốt ruột: “Cậu rốt cuộc làm sao vậy?”
“Thiển Thiển, cậu làm sao quen với anh ta?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

