-----
Lệ Cảnh Trình tiện tay kéo cô một cái: “Em có biết đối với một người đồng tính luyến ái mà nói, chuyện dằn vặt lớn nhất là gì không?”
Vinh Thiển nghiêng đầu nhìn anh. Ánh mắt Lệ Cảnh Trình có chút hư hỏng, trắng trợn không chút kiêng kỵ, làm cho người khác mê muội, giọng nói anh trầm ấm, bộ dáng như đang hướng dẫn cô từng bước một: “Rõ ràng là anh ta yêu một người đàn ông, nhưng lại phải ngủ bên cạnh một người phụ nữ, hơn nữa còn không thể thoát được, em nói xem, vậy có tính là dằn vặt không?”
Đôi mắt Vinh Thiển chậm rãi trợn to, sau một lúc lâu, mới phun ra một câu: “Lệ Cảnh Trình, anh thật hư hỏng hết thuốc chữa.”
Sau khi đính hôn cùng anh, ngày thứ hai Vinh Thiển liền quay về Vinh gia một chuyến, chẳng mấy chốc đã đến ngày tết Nguyên Đán, Vinh An Thâm gọi điện thoại đến, bảo Vinh Thiển và Lệ Cảnh Trình cùng nhau về.
Thời tiết hơi âm u, Vinh Thiển ngồi ở vị trí kế bên tài xế, thấy Vinh gia từ từ tiến lại gần trong tầm mắt, cảm giác giống như một tòa nhà xa lạ, người giúp việc của Vinh gia đều đang bận rộn công việc, Vinh An Thâm thật vất vả mới đón được con gái trở về, tất nhiên sẽ chuẩn bị chu đáo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

