-----
Câu nói sau cùng, rất dứt khoát.
Lệ Cảnh Trình thấy cô ngửa cổ, lúc nuốt rượu xuống thì cả ngũ quan đều nhíu lại, rất gượng ép, Vinh Thiển che miệng, nhìn xung quanh muốn tìm nước uống, Lệ Cảnh Trình đưa tay kéo cô đến bên cạnh, để cho cô ngoan ngoãn ngồi ở đó. Cô cay quá, một lát không mở mắt ra được, trong dạ dày giống như bị thiêu đốt vậy, Mạc Hy lo lắng nhìn, gọi nhân viên phục vụ mang ly nước đá tới. Vinh Thiển định đưa tay nhận lấy, nhưng Lệ Cảnh Trình lại nhanh tay đón lấy trước, cô che miệng, cay tới nỗi rớt nước mắt. Lệ Cảnh Trình đưa chén đến bên miệng cô, Vinh Thiển định cầm nhưng anh không cho, cô đành phải uống luôn.
Mạc Hy nói có việc phải đi, Tôn Giai Lân cũng không có lý do giữ cô lại lâu hơn, đành để cô rời đi.
Uống có một chén rượu thôi mà Vinh Thiển say tới “thất điên bát đảo”*, thỉnh thoảng lại ở bên cạnh phụ họa.
( *Cuống quít và lộn xộn đến cực độ vì hoảng hốt)
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

