Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

test Chương 2: Cô Ấy Là Một Người Đố Kỵ Và Hẹp Hòi...

Cài Đặt

Chương 2: Cô Ấy Là Một Người Đố Kỵ Và Hẹp Hòi...

Mùa hè vốn đã oi bức, tiết cuối cùng của buổi sáng lại là tiết thể dục.

Thùng rác phía sau lớp học nhanh chóng bị chai nước ngọt chất đầy.

Chuông tan học vang lên, mọi người đều chạy ào tới căng-tin để ăn trưa.

Ánh mắt của Thẩm Ý đương nhiên nhìn về phía trước, cô gọi: "Lớp trưởng, tớ muốn nhờ đổ rác..."

Câu nói còn chưa dứt, cô đã dừng lại.

Chỗ của lớp trưởng trống trơn, không biết đã biến mất từ lúc nào.

Thẩm Ý lập tức cảm thấy hối hận, quay đầu lại định bắt Tống Dương làm chân sai vặt cho mình thì đã muộn. Hôm nay căng-tin có món tôm hùm nhỏ cay – món yêu thích nhất của Tống Dương, thằng nhóc này chắc chắn đã lao ra khỏi lớp ngay khi chuông vừa reo rồi.

Cô lại nhìn về phía thùng rác.

Thẩm Ý thở dài, trong lòng chỉ cảm thấy một nỗi buồn man mác.

Thôi, cứ từ từ kéo xuống lầu vậy, cuộc đời của cô thật khổ mà.

Thẩm Ý không phải kiểu người dễ dàng nhờ vả người khác, dù trong lớp vẫn còn vài bạn học, nếu cô mở miệng chắc chắn sẽ có nhiều người sẵn sàng giúp đỡ.

Nhưng trong mắt Thẩm Ý, cô với họ không quá thân thiết, nên không muốn mắc nợ ân tình này.

Tính cách tiểu thư của Thẩm Ý chỉ áp dụng với những người mà cô nghĩ là có mối quan hệ tốt.

Vì vậy, Thẩm Ý chậm rãi lau bảng, chuẩn bị đợi mọi người rời đi rồi mới một mình kéo thùng rác.

Cuối cùng cũng đợi được.

Cô vừa kéo thùng rác đến cửa, đằng sau đã vang lên giọng nữ nhẹ nhàng mang theo sự ngạc nhiên: "...Thẩm Ý? Cậu đang làm gì thế?"

Thẩm Ý quay đầu lại.

Người đến không ai khác chính là Giang Nguyệt.

Thấy Thẩm Ý đeo găng tay dùng một lần, cố gắng kéo thùng rác, Giang Nguyệt lập tức hiểu ra cô định làm gì, vì vậy chủ động nói: "Để tớ giúp cậu cùng kéo."

Thẩm Ý theo bản năng từ chối: "Không cần, cậu đi ăn cơm đi, tớ tự làm được."

"À?"

Giang Nguyệt nhìn thấy Thẩm Ý còn đứng cách cái thùng rác nửa mét, cười nói: "Tớ thấy hình như cậu không làm nổi đâu."

*

Rất miễn cưỡng chấp nhận sự giúp đỡ của Giang Nguyệt.

Dù thùng rác có bánh xe nhưng vẫn rất nặng.

Giang Nguyệt ở phía trước kéo thùng rác, còn Thẩm Ý ở phía sau ra sức đẩy.

Cuối cùng cũng đến nơi đổ rác.

May mắn là bên trong chủ yếu là chai nhựa, hai cô gái cùng nhau đổ vào thùng rác cũng không quá khó khăn.

Hai người đưa thùng rác trở về chỗ cũ, cùng nhau xuống lầu rửa tay.

Thẩm Ý xoa xà phòng, cúi đầu nói: "Cảm ơn cậu."

"Chuyện nhỏ thôi." Giang Nguyệt lắc đầu, lại nói: "Nên là tớ cảm ơn cậu mới đúng."

Thẩm Ý đương nhiên hiểu Giang Nguyệt đang nói đến chuyện suất cổ vũ, do dự vài giây rồi vẫn xin lỗi: "Xin lỗi, sáng nay tớ hơi cáu kỉnh, không phải cố ý nổi cáu với cậu đâu."

Thật ra là cố ý đấy.

Nhưng cô nói không phải thì là không phải.

"...Hả?"

Lần này đến lượt Giang Nguyệt ngạc nhiên, cô có chút mơ hồ nhìn Thẩm Ý, hỏi: "Cậu nổi cáu khi nào?"

"Chính là lúc cuối ấy.."

Thẩm Ý có chút ngại ngùng thừa nhận, trong lòng âm thầm trách Giang Nguyệt sao cứ phải hỏi cho bằng được.

"Cậu nói cái này sao?"

Giang Nguyệt suy nghĩ một chút, chân trái giậm mạnh xuống đất, bắt chước giọng điệu của Thẩm Ý lúc đó: "Hừ!"

Khuôn mặt của Thẩm Ý lập tức đỏ bừng.

Mặc dù sự thật đúng là như vậy, bình thường cô đúng là có thói quen nhỏ này trong hành động, nhưng khi bị người khác bắt chước lại thì vẫn cảm thấy kỳ lạ vô cùng!

"Đây mà là nổi cáu sao?"

Trên khuôn mặt trắng trẻo của Giang Nguyệt lộ ra vẻ ngạc nhiên, bật cười nói: "Tớ còn tưởng cậu đang làm nũng."

Thẩm Ý: "...?"

Hoàn toàn không có chuyện đó!

Thẩm Ý mặt đỏ bừng không nói nên lời, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân vội vã từ phía sau.

Người đó gọi: "Thẩm Ý!"

Cô quay đầu lại, là lớp trưởng.

Lớp trưởng chạy mồ hôi nhễ nhại, nói với Thẩm Ý: "Tớ vừa nhớ ra hôm nay đến lượt cậu trực nhật, tớ định lên giúp cậu đổ rác!"

Cơn giận của Thẩm Ý đã giảm bảy tám phần, nói: "Không cần đâu, bạn Giang Nguyệt đã giúp tớ đổ rồi."

Lớp trưởng vội vàng đưa tập tài liệu trên tay cho Giang Nguyệt, nói: "Cậu ở đây thật là may quá, đây là đơn đăng ký thi đấu mà tớ vừa giúp cậu nộp, thời gian tập huấn còn lại có lẽ không dài, nhưng danh sách cuối cùng vẫn chưa quyết định, cậu cũng tham gia thử xem, biết đâu đấy!"

Giang Nguyệt vui mừng nhận lấy tờ đăng ký, cảm ơn: "Cảm ơn cậu, lớp trưởng, tớ sẽ cố gắng!"

Hai người càng nói càng vui, thậm chí cùng nhau đi về lớp, bỏ lại Thẩm Ý một mình đứng đó.

Thẩm Ý ngẩn người.

Hôm nay, lớp trưởng quên cô cũng là vì đi giúp Giang Nguyệt nộp đơn đăng ký sao?

Thôi...

Đừng nghĩ nữa.

Rốt cuộc thì người giúp cô vẫn là Giang Nguyệt, chẳng lẽ lại có thể lấy oán trả ơn sao?

*

Buổi chiều, trên xe về nhà.

Thẩm Ngữ nhận ra tâm trạng thất vọng của em gái, không nhịn được hỏi: "Ngày mai sinh nhật anh, bảo em chờ anh một lúc sau giờ học mà khiến em tức giận đến vậy sao?"

Có đáng không?

"Không liên quan đến anh, đừng tự ti như vậy."

Thẩm Ý không do dự phản bác anh trai, rồi tiếp tục ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thẩm Ngữ hiểu rõ tính cách của em gái, dù có nóng tính nhưng hiếm khi nói dối.

Vì vậy, anh ấy cũng không đùa cợt nữa, hỏi: "Không phải anh? Vậy ai làm em tức giận?"

"Không có ai cả."

Thẩm Ý lắc đầu, cuối cùng tựa đầu vào cửa sổ, thở dài: “Tính đố kỵ âm u của mình quả là không còn cách nào cứu nổi.”

Thẩm Ý thật sự phục chính mình.

Nếu chu kỳ kinh nguyệt của cô không đều, chắc chắn cô sẽ nghi ngờ rằng tâm trạng lên xuống thất thường này là do hormone ảnh hưởng.

Ban đầu, Giang Nguyệt đã giúp cô, cô đã quyết định bỏ qua mọi chuyện trước đây, không ghét cô ấy nữa.

Nhưng!

Buổi chiều, Văn Khuyết lại chủ động đến lớp của họ.

Giữa tiếng ồn ào của các bạn học, Thẩm Ý xấu hổ muốn ra ngoài, nhưng nghe thấy Văn Khuyết gọi tên Giang Nguyệt.

Vì chuyện của lớp thi đấu, Thẩm Ý cảm thấy khó xử và cũng chẳng để ý nghe kỹ, chỉ có thể tùy tiện kéo một bạn nữ đi cùng đến cửa hàng tiện lợi trong sự lúng túng.

Từ đầu đến cuối.

Văn Khuyết không hề liếc nhìn cô một lần, mà luôn chăm chú nói chuyện với Giang Nguyệt.

Ghen tị?

Không! Đây là đố kỵ!

*Ghen tị là sợ mất đi thứ mình đang có. Ngược lại, đố kỵ là muốn có thứ người khác có.

"Gì cơ?"

Lần đầu tiên nghe em gái nói những lời như vậy, Thẩm Ngữ giật mình, hỏi: "Em đố kỵ với ai?"

Thẩm Ý cũng không muốn nói những tâm sự phức tạp và rối rắm này với anh trai mình, chỉ có thể bịa chuyện: “Hy vọng tất cả những người đẹp hơn em trên thế giới này sẽ biến mất.”

Thấy Thẩm Ý có tâm trạng để đùa giỡn, Thẩm Ngữ cũng không quá lo lắng, chỉ phối hợp làm vẻ mặt đau khổ: “Xin lỗi, vì anh quá đẹp trai khiến em tự ti là lỗi của anh. Có thể để anh sống qua ngày sinh nhật không?”

“Yên tâm, theo tiêu chuẩn đó thì cả thế giới đều biến mất, anh vẫn có thể sống trăm tuổi.” Thẩm Ý lạnh lùng nhìn Thẩm Ngữ, rồi chuyển giọng hỏi: “Quà của em đâu?”

Thẩm Ngữ hận không thể cho cô một cái tát, nói: “Em còn biết xấu hổ không? Ngày mai là sinh nhật anh, mà anh còn phải tặng quà cho em sao?”

“Tất nhiên.”

Thẩm Ý cười tủm tỉm giảng giải lý lẽ vặn vẹo của mình: “Mẹ từng nói lúc đó mẹ chỉ muốn có một đứa con gái, nếu em sinh ra trước thì đã không có anh, nên anh phải cảm ơn vì em sinh muộn, mới cho anh cơ hội làm anh trai.”

Thẩm Ngữ bị Thẩm Ý làm tức điên lên.

Thẩm Ý nói: “Thôi được rồi, đừng giả vờ nữa, chẳng phải anh đã đặt một chiếc váy cho em từ lâu rồi sao? Em đã nghe thấy anh gọi điện thoại rồi. Hơn nữa đây cũng không phải đường về nhà, anh bảo em đợi anh tan học, chẳng phải là để đưa em đi lấy quà sao?”

Vì đã từng nhận được tình yêu tuyệt đối.

Thẩm Ý nói những lời này với sự tự tin tuyệt đối.

Thẩm Ngữ cũng không có cách nào với cô, chỉ biết càu nhàu mắng cô tự luyến, nhưng vẫn không phủ nhận.

*Tự luyến là một đặc điểm tính cách thể hiện xu hướng của cá nhân coi mình là phi thường và đặc biệt

Quả nhiên.

Xe lại chạy thêm một lúc nữa, cuối cùng dừng lại ở cổng một khu dân cư tầm trung.

Thẩm Ý có chút mệt mỏi: “Xa như vậy mà không thể giao tận nơi sao?”

Thẩm Ngữ nháy mắt với cô, hiếm khi tỏ ra là một người anh trai đáng tin cậy, nói: “Em chịu khó chút, Văn Khuyết ngày mai sẽ mặc bộ vest của nhà thiết kế này, anh đã đặt cho em bộ tương tự. Cũng là váy vest, khá thường ngày, em mặc vào ngày mai cũng không quá nổi bật, nhưng mọi người sẽ nhận ra.”

Khuôn mặt của Thẩm Ý lại đỏ ửng.

Cô hung hăng đá Thẩm Ngữ một cái, lắp bắp: "Anh nói linh tinh gì vậy!"

“Ôi trời!”

Thẩm Ngữ bị đá một cú đau đến mức nửa ngày chưa tỉnh táo, đau đớn kêu trời: “Anh nói gì sai? Hai người là vợ chồng chưa cưới mà còn ngại ngùng cái gì? Em có thể sửa cái tật đỏ mặt mỗi khi ngượng ngùng này đi không!"

*

Nếu không có gì bất ngờ, thì sắp có bất ngờ rồi.

Thẩm Ý thực sự quá mệt nên không xuống xe, chỉ có Thẩm Ngữ một mình đi lấy quần áo.

Nhưng anh trở về với hai bàn tay trống trơn.

Đợi lâu như vậy, Thẩm Ý càng mong đợi bao nhiêu, lúc nhìn thấy Thẩm Ngữ tay không trở về, cô càng thất vọng bấy nhiêu.

Cô hỏi: “Quần áo đâu?”

“Em nghe anh giải thích.”

Thẩm Ngữ cười lấy lòng: "Thật đen đủi, vừa nãy hàng xóm bên cạnh cãi nhau, hình như là bà chủ nghi ngờ người giúp việc quyến rũ chồng mình, anh thấy cô giúp việc cũng tầm tuổi chúng ta, trông cũng xinh xắn, còn gã đàn ông kia bụng bia, mặt đầy mụn, nhìn ghê chết được, thế mà bà ta lại coi chồng bà ta như báu vật! Phì!"

“Rồi sao?”

Thẩm Ý thừa nhận rằng cô tò mò, tạm thời tha cho Thẩm Ngữ.

Thẩm Ngữ kể tiếp: “Rồi thật trùng hợp, nhà thiết kế đó lắp camera trước cửa, chúng anh cùng đi xem, quả nhiên là gã đàn ông đó muốn động tay động chân, không lợi dụng được nên đổ lỗi ngược lại!”

“Thật ghê tởm, thật không biết xấu hổ.”

Thẩm Ý cũng hùa theo, hai người xúc động chửi bới một lúc, rồi cô chuyển chủ đề: "Vậy quần áo của em đâu?"

Hai chuyện này có liên quan gì đến nhau?

“Khụ khụ.”

Thẩm Ngữ hơi lúng túng, xoa mũi nói: Cô gái đó mặc áo sơ mi trắng, bị người phụ nữ kia hắt nước lên người. Nhà thiết kế đó tính tình cũng thật kỳ quặc, nhất quyết không chịu cho anh mượn một bộ quần áo. Anh không đành lòng, nên chỉ có thể…”

Đáp án rất rõ ràng.

Thẩm Ngữ lập tức xin lỗi: "Xin lỗi, lần sau anh nhất định sẽ mua cho em bộ đôi đẹp hơn với Văn Khuyết, ngày mai là sinh nhật anh, xem như anh nhờ em, đừng đánh vào mặt anh được không?"

Thẩm Ý bật cười, không phải vì bộ đồ, mà vì lời của Thẩm Ngữ, cô hỏi: "Trong lòng anh, em là người nhỏ mọn như vậy sao?"

Thẩm Ngữ thành thật thừa nhận: “Bình thường thì không đến mức, nhưng chuyện liên quan đến Văn Khuyết thì đúng là vậy.”

Thẩm Ý thực sự có chút không vui.

Tại sao trong mắt anh trai mình, cô lại có hình tượng như vậy? Dù chuyện liên quan đến Văn Khuyết cô đúng là sẽ để ý hơn, nhưng cô không phải kiểu người thấy một cô gái khác bị bắt nạt mà keo kiệt đến mức không cho người ta mượn một bộ quần áo chứ?

Dù cô có chút suy nghĩ ích kỷ, nhưng sau này còn nhiều cơ hội, cô không nhỏ nhen như vậy đâu!

Buổi tối.

Cả gia đình ngồi quanh bàn ăn.

Biết được nguyên nhân con trai làm con gái giận dỗi, sắc mặt dịu dàng của mẹ cứng lại, đầu tiên bà khen ngợi hành động nghĩa hiệp của Thẩm Ngữ, rồi mắng anh một trận.

Tên nhóc chết tiệt! Con gái của bà, bà còn không hiểu sao? Sao có thể nói những lời như vậy!

Thẩm Ngữ ngoan ngoãn xin lỗi Thẩm Ý, chuyện này cuối cùng cũng kết thúc.

Dù ngày mai là sinh nhật Thẩm Ngữ, nhưng lúc này cha mẹ vẫn quan tâm Thẩm Ý hơn, hỏi cô tháng sau cũng sắp sinh nhật rồi, muốn quà gì.

Thẩm Ý chỉ nói: “Không gấp, từ từ tính.”

Có lẽ vì tối nay cứ nhắc đến chuyện sinh nhật.

Đêm đó, Thẩm Ý gặp ác mộng.

Trong mơ.

Thế giới cô đang sống là một cuốn tiểu thuyết, và cô là nữ phụ độc ác trong truyện, một "thiên kim giả" trong tiểu thuyết “Thiên kim thật giả”."

Vào ngày sinh nhật thứ mười bảy của cô.

Bí mật này bị tất cả mọi người phát hiện.

Từ đó, cô trở thành kẻ bị cả thế giới căm ghét.

Nhưng gia đình thực sự của cô quá nghèo, biết được cơ hội trời cho này để liên hệ với gia đình giàu có, họ kiên quyết không chịu nhận Thẩm Ý trở về, cuối cùng nhà họ Thẩm cũng chỉ có thể giữ cô lại.

Sau đó.

Đương nhiên, cha mẹ yêu thương cô, anh trai thường xuyên cãi nhau với cô, thậm chí thanh mai trúc mã Tống Dương, chồng chưa cưới Văn Khuyết, tất cả họ nhanh chóng bị sự lương thiện và vẻ đẹp của thiên kim thật thu hút, dần nhận ra rằng Thẩm Ý là một đứa trẻ ích kỷ và nóng tính, tự nhiên xa lánh cô.

Cho đến năm tốt nghiệp cấp ba.

Vì ghen tị, Thẩm Ý nhìn thấy mình đẩy "thiên kim thật" từ trên lầu xuống, cuối cùng bị đưa vào bệnh viện tâm thần.

"Thiên kim thật" hạnh phúc viên mãn, còn "thiên kim giả" làm điều ác nên nhận kết cục như vậy, cũng đáng đời, phải không?

Ở cuối giấc mơ.

Thẩm Ý sợ hãi toát mồ hôi lạnh, tỉnh dậy từ trong mơ.

Bởi vì cuối cùng cô đã nhìn thấy khuôn mặt của "thiên kim thật."

Người đó không ai khác chính là Giang Nguyệt, kẻ thù tưởng tượng của cô.

Giấc mơ này quá chân thực, không giống như một giấc mơ, mà giống như những ký ức từ những điều đã xảy ra.

Nửa đêm.

Thẩm Ý cuộn mình trong chăn, do dự mãi, cuối cùng cũng gọi điện cho Tống Dương.

Giờ này mà vẫn chưa ngủ, chắc chỉ còn mỗi cậu thôi.

Quả nhiên.

Ba giây sau, Tống Dương bắt máy.

Phía bên kia vẫn vang lên nhạc nền của trò chơi, xen lẫn giọng nói có phần ngạc nhiên của Tống Dương: “Muộn thế này rồi, có chuyện gì vậy?”

"Oa—”

Thẩm Ý không nhịn được, bật khóc nức nở.

Sống gần mười bảy năm, cuối cùng Thẩm Ý đã hoàn toàn nhận ra bản thân mình.

Cô là một người có lòng đố kỵ mạnh mẽ và rất hẹp hòi.

Cô ghen tị với Giang Nguyệt đến mức này, thậm chí mơ một giấc mơ điên rồ như vậy.

Có đáng không? Thật sự không đáng chút nào!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc