Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Chị Đỗ Niệm, em biết em làm chị không vui, có gì cứ trút lên em, không liên quan gì đến tổng giám đốc Tống cả."
Lâm Tiểu vẫn ra sức đóng vai cô gái yếu đuối đáng thương.
"Cô là do anh ta tuyển vào, cô phạm sai lầm, làm sao anh ta có thể đứng ngoài cuộc?"
Hai người họ thật giống một đôi uyên ương khổ mệnh, nếu không biết còn tưởng tôi mới là kẻ thứ ba.
"Đỗ Gia Niệm, cô giỏi lắm!" Tống Dương bảo vệ Lâm Tiểu sau lưng mình, trông cứ như sẵn sàng sống chết với tôi vì tình yêu đích thực.
Hai năm qua, thái độ của Tống Dương đối với tôi ngày càng lạnh nhạt. Tôi cứ nghĩ là do áp lực công việc, nên đã làm đủ mọi cách để khiến anh ta vui.
Nhưng dù tôi có làm gì, thứ tôi nhận lại chỉ là một câu lạnh lùng: "Cô có thấy chán không?"
Với tôi thì anh ta chán chường, còn với người khác lại cười nói vui vẻ.
Theo lời của kế toán, mối quan hệ đặc biệt giữa anh ta và Lâm Tiểu dường như cả công ty đều biết, chỉ mình tôi là mù tịt.
Tôi không hiểu vì sao chúng tôi lại rơi vào hoàn cảnh này, rõ ràng trước đây chúng tôi từng rất yêu thương nhau, không ai khác có thể thay thế.
Nhưng tôi biết, trái tim anh ta đã không còn thuộc về tôi nữa. Tương lai chúng tôi đã không còn chung một con đường.
Những người tham dự cuộc họp đều đến khá đông đủ, ngay cả Trương Thần, người thường xuyên vắng mặt trong các cuộc họp, hôm nay cũng có mặt từ sớm.
Nhưng từ khi tôi kết hôn, cậu ấy hầu như không còn xuất hiện ở công ty nữa.
Khoảng một năm trở lại đây, Tống Dương phàn nàn ngày càng nhiều: "Đúng là đám con nhà giàu chẳng ra gì. Công ty trả cho nó bao nhiêu tiền, mà việc chính đáng thì chẳng làm được cái gì. Họp hành thì lần nào cũng vắng mặt! Trong mắt nó có còn coi anh là lãnh đạo không?"
Mỗi lần như vậy, tôi đều an ủi Tống Dương, nhưng trong lòng tôi biết rõ, là Trương Thần coi thường anh ta.
Tôi đã từng mời Trương Thần gặp gỡ hai lần để hòa giải, nhưng mỗi khi đến lúc nói chuyện chính, cậu ấy lại chuyển chủ đề.
Dù tôi không hiểu rõ suy nghĩ của cậu ấy, nhưng khi công ty gặp khó khăn nhất, rõ ràng cậu ấy có những lựa chọn tốt hơn, vậy mà vẫn bỏ tiền, bỏ sức chứ không hề từ bỏ.
Chỉ điều này thôi, tôi cũng đã biết ơn cậu ấy rồi.
"Hiếm khi thấy chị ở công ty." Trương Thần vắt chân lên bàn họp, lười biếng tựa vào ghế. "Càng hiếm hơn là hôm nay chị lại tổ chức họp."
"Không thay đổi quy chế công ty thì không ổn rồi!" Còn chưa kịp nói gì, tiếng của Tống Dương đã vang lên từ ngoài cửa.
"Tùy tiện nói họp là họp sao? Bao nhiêu việc trong công ty còn chưa xử lý xong! Còn nữa!" Anh ta trừng mắt nhìn Trương Thần sau khi trách mắng tôi, "Ngồi gì mà không ra thể thống gì cả!"
Trương Thần khẽ cười, chân cũng hạ xuống, nhưng lời nói lại chẳng hề nhượng bộ: "Tôi cũng muốn nằm lắm, chỉ có điều văn phòng của anh không đủ tiện nghi thôi!"
"Trương Thần, cậu không muốn làm nữa à?"
"Nực cười, ở công ty này, anh có đuổi được tôi không?"
Thấy hai người căng thẳng như muốn đánh nhau, tôi khẽ ho vài tiếng: "Mọi người đều đã đến gần đủ rồi, tôi nói ngắn gọn để không làm mất thời gian của mọi người."
Tôi quét mắt nhìn khắp phòng họp: "Tôi và Tống Dương đã quyết định ly hôn, sẽ sớm hoàn thành các thủ tục pháp lý."
"Mục đích của việc chia sẻ chuyện riêng này với mọi người là để làm rõ rằng, số cổ phần tôi đang nắm giữ ở công ty không liên quan gì đến Tống Dương."
Lời vừa dứt, cả phòng họp rơi vào im lặng. Sắc mặt Tống Dương trở nên cực kỳ khó coi, anh ta trừng mắt nhìn tôi, như muốn nuốt chửng tôi vậy.
Tôi lờ đi ánh mắt của anh ta và tiếp tục: "Từ nay về sau, mọi quyết định lớn nhỏ của công ty phải được thông qua sự đồng ý và ký kết của các cổ đông. Mọi người có ý kiến gì không?"
"Tôi không có ý kiến. Ban đầu cũng đã thống nhất như vậy mà." Trương Thần là người đầu tiên lên tiếng. "Tôi lúc nào cũng đứng về phía chị."
Giọng điệu lười nhác của cậu ấy nhưng lại đầy kiên quyết: "Tôi sẽ chuyển cổ phần của mình cho chị. Có quyền phủ quyết, ai không thích thì cứ cuốn gói mà đi."
"Đỗ Gia Niệm, cô cố tình nói những chuyện này trong cuộc họp là muốn làm tôi bẽ mặt đúng không?"
Thấy không ai dám lên tiếng, Tống Dương tức giận ném quyển sổ bên cạnh xuống bàn: "Cô đã bao lâu không quản lý công ty rồi? Cô hiểu được bao nhiêu về tình hình công ty hiện tại?"
"Vậy nên tôi chỉ ly hôn với anh, chứ không định sa thải anh." Tôi phớt lờ sự tức giận của anh ta. "Anh nên cảm thấy may mắn, dù là một kẻ tồi tệ, nhưng anh vẫn còn chút giá trị để lợi dụng!"
"Cô nhỏ nhen thế sao, chuyện trong nhà nhất định phải kéo ra công ty mà làm loạn à! Chúng ta nói sẽ ly hôn lúc nào hả?"
"Bây giờ!" Tôi nói xong, lấy tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn ném thẳng vào mặt anh ta. "Nếu không có ý kiến gì thì ký đi."
Cả phòng họp lại rơi vào sự im lặng chết chóc trong vài giây, trước khi bị tiếng hét gần như điên cuồng của Tống Dương phá vỡ: "Đỗ Gia Niệm, cô có bị điên không! Chỉ vì chút mùi nước hoa thôi sao? Cô bị dị ứng nước hoa thì chẳng lẽ cả thế giới phải ngừng dùng nước hoa à? Cô nghĩ cô là ai? Cô lấy quyền gì!"
Tống Dương cầm tờ đơn ly hôn lên xé thành từng mảnh như để xả cơn giận.
Dù đôi khi nóng tính, nhưng ở nơi công cộng, anh ta luôn chú trọng đến hình ảnh và lời nói. Hôm nay, hiếm khi anh ta lại mất kiểm soát như vậy.
Toàn thân và tay của Tống Dương run lên không ngừng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










