Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tham gia xong buổi tiệc, tôi đứng trong gió gần một tiếng đồng hồ thì mới thấy chồng tôi, Tống Dương, lái xe chầm chậm đến.
Vừa mở cửa xe, mùi nước hoa nồng nặc lập tức xộc vào mũi khiến tôi cảm thấy khó thở.
Mùi này có lẽ không là gì với người khác, nhưng với người dị ứng nước hoa như tôi thì nhạy cảm vô cùng.
"Sao thế? Sao không lên xe?" Tống Dương ngồi trong buồng lái, thấy tôi đứng yên liền bực bội thúc giục.
"Sao trong xe lại có mùi nước hoa?"
Tống Dương sững lại, nhưng ngay lập tức bình thản như không: "Vừa nãy đón khách hàng, có gì mà em phải ngạc nhiên vậy."
"Công ty thiếu gì xe, khách hàng nào mà cần anh dùng xe riêng để đón?"
"Đỗ Gia Niệm, gặp ai hay làm gì anh cũng phải báo cáo với em sao? Anh không thể có chút không gian riêng à? Anh là người, không phải đồ vật mà em sở hữu!"
Tống Dương xả một tràng rồi lập tức khởi động xe: "Nếu chê xe có mùi thì tự bắt xe về đi."
Nói xong, anh ta đạp ga bỏ đi.
Tôi nhìn theo hướng xe rời đi rất lâu, rồi bước chân nặng nề chầm chậm trở về nhà trong bóng đêm.
Tôi di truyền cơ địa dị ứng từ mẹ, từ nhỏ đã nhạy cảm với nhiều thứ, thậm chí dị ứng cả một số loại protein.
Nước hoa chính là một trong những tác nhân dị ứng của tôi.
Dù nó không khiến tôi lên cơn hen hay hôn mê nghiêm trọng, nhưng cũng làm tôi tức ngực, khó thở.
Trước khi kết hôn, Tống Dương rất chú ý, luôn cố gắng tránh để tôi tiếp xúc với nước hoa.
Nhưng sau khi cưới, mọi thứ đã thay đổi.
Chứng dị ứng của tôi giờ trở thành "giả vờ bệnh" trong mắt anh ta, là sự "làm quá" và "giả tạo."
Khi tôi về đến nhà, đã hơn mười hai giờ, trong nhà tối om.
Tống Dương lại không ở nhà.
Gần một năm nay, số lần anh ta về khuya càng ngày càng nhiều.
Ban đầu tôi còn hỏi, thậm chí lo lắng liệu anh ta có gặp vấn đề gì khó giải quyết không.
Nhưng lần nào tôi cũng chỉ nhận được những câu trả lời qua loa, thậm chí anh ta còn quát tôi: "Em không thấy mình phiền sao? Cưới em rồi anh không được chút tự do nào à?"
"Đỗ Gia Niệm, em vô công dỗi nghề như vậy sao? Suốt ngày chỉ biết quanh quẩn bên đàn ông không chịu buông!"
Lúc đó, tôi tủi thân vô cùng, còn chưa kịp phản bác thì anh ta đã cúp máy.
Hôm ấy, tôi khóc cả đêm, sau đó không bao giờ hỏi về hành tung của anh ta nữa.
Hôm nay cũng như vậy.
Điều kiện gia đình tôi không tệ, công ty này hầu như là do tôi bỏ tiền ra cùng vài người đầu tư xây dựng.
Tống Dương không góp tiền, nhưng anh ta rất giỏi, nhiều việc trong công ty đều do anh ta quản lý.
Chỉ là, kết hôn đã hai năm rồi nhưng chúng tôi vẫn chưa có con.
Mẹ của Tống Dương lấy lý do tôi đang chuẩn bị mang thai, bảo tôi nên ở nhà nghỉ ngơi nhiều hơn.
Hiện tại tôi chỉ giữ lại cổ phần ở công ty còn phần lớn công việc quản lý là do Tống Dương điều hành.
Tôi chỉ thi thoảng đến công ty kiểm tra sổ sách khi rảnh rỗi.
Không may, hôm nay vừa bước vào công ty, tôi đã ngửi thấy một mùi nước hoa thoang thoảng.
Mặc dù rất nhạt, nhưng với người nhạy cảm với mùi hương như tôi, tôi có thể dễ dàng nhận ra.
Mùi này giống hệt với mùi trong xe lần trước.
Ngay lập tức tôi cảm thấy chóng mặt, khó chịu, phải lấy thuốc dị ứng trong túi ra, sau một lúc mới hơi đỡ.
Kế toán thấy tôi không khỏe liền rót cho tôi một cốc nước nóng.
Cô ấy là người tôi đã từng tự tay dẫn dắt, mặc dù giờ tôi không quản lý công ty, nhưng cô ấy luôn đứng về phía tôi.
Mỗi lần tôi đến, cô ấy đều kể cho tôi nghe một vài chuyện trong công ty.
"Đều là tại cô ta, Lâm Tiểu."
Kế toán nói với vẻ không hài lòng: "Nhân viên cũ ai cũng biết chị bị dị ứng nước hoa, nên khi thành lập công ty đã có quy định cấm xịt nước hoa. Nhân viên mới dù không biết lý do nhưng cũng tuân thủ. Chỉ có Lâm Tiểu không chịu nghe, chị không thường xuyên đến mà tổng giám đốc Tống cũng không quan tâm nên việc này cứ thế mà mặc kệ cô ta."
Mặc kệ cô ta? Ý là mọi người trong công ty đều biết Tống Dương thiên vị cô ta?
"Lâm Tiểu?" Tôi khẽ giật mình, cái tên này nghe rất quen, hình như tôi đã từng nghe ở đâu rồi.
"Chính là thư ký mới của tổng giám đốc Tống."
Cô ấy chỉ nói đến đó, không nói thêm gì.
Tôi đột nhiên nhớ ra, hình như gần một năm nay, vào mỗi cuối tuần, người gọi điện cho Tống Dương đều là cô ta.
Dù Tống Dương có khó chịu đến đâu, nhưng khi nhận cuộc gọi ấy, anh ta luôn dịu dàng và kiên nhẫn.
Giống như... đang đối xử với người yêu vậy.
Tim tôi như bị bóp nghẹt, đau đớn âm ỉ, sắc mặt ngày càng tệ đi.
"Chị Đỗ Niệm, chị không sao chứ?" Kế toán đưa tôi tập hóa đơn, "Tháng này, Tổng giám đốc Tống lại có một số khoản không rõ ràng."
Tôi không nói gì thêm, cầm sổ sách lên kiểm tra từng khoản.
Hàng trăm triệu đã biến mất, không rõ đi đâu.
Đây không phải là lần đầu tiên.
Ngày Valentine, Giáng sinh... thời điểm Tống Dương rút tiền từ công ty thật đặc biệt.
Hai năm nay, anh ta chưa bao giờ ở cùng tôi vào những ngày đó chứ đừng nói đến việc tặng quà.
Ngay cả sinh nhật và kỷ niệm ngày cưới, anh ta cũng chỉ chuyển cho tôi một khoản tiền mang tính tượng trưng.
"Em muốn mua gì thì tự mua." Thậm chí anh ta còn không thèm xuất hiện.
"Tôi thiếu mấy đồng này à?" Tôi nhìn vào những con số lạnh lẽo trên màn hình, trong lòng đầy cay đắng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










