Ngô Thừa Ân đưa tay vỗ nhẹ lên vai gã dị nhân tóc đỏ, rồi quay sang giải thích:
"Hắn nói... lúc đó chính mắt hắn nhìn thấy ngươi bị tơ nhện quấn cổ. Đó là do yêu quái ra tay, hoàn toàn không liên quan gì đến ta và Thanh Huyền."
Chấn Cửu Châu lúc này mới hiểu ra. Thì ra gã dị nhân nói tiếng Nam Miêu, nên mình mới không nghe nổi một câu. Gã dị nhân tóc đỏ gật đầu, rồi lại tiếp tục lẩm bẩm thêm mấy tiếng:
"U... oa... oa..."
Ngô Thừa Ân chăm chú lắng nghe một lúc, rồi bất đắc dĩ dịch tiếp:
"Hắn còn nói..."
Ngô Thừa Ân nhìn Chấn Cửu Châu.
"Với chút bản lĩnh của ngươi, có thể sống sót trở về đã là may lắm rồi. Vậy mà còn mặt mũi ngồi đây nhận công."
"Hơn nữa, chính ta với hắn đã khiêng ngươi xuống núi."
"Chuyện này..."
Khuôn mặt Chấn Cửu Châu lập tức đỏ bừng, hết trắng rồi lại đỏ. Y đập mạnh xuống bàn một cái.
"Làm sao ta biết các ngươi có phải cùng một bọn hay không? Biết đâu các ngươi đã thông đồng từ trước, hợp sức lừa ta!"
"Hắn còn nói ngươi hôi chân." Ngô Thừa Ân cố ý bịt mũi mình lại, lớn tiếng nói. Lời này vừa thốt ra, không chỉ khiến Chấn Cửu Châu lập tức nổi giận đùng đùng, mà còn khiến Thanh Huyền và gã tóc đỏ cùng lúc quay đầu lại, trừng mắt nhìn Ngô Thừa Ân đang cười gian một cách đắc ý.
"Được rồi!"
Thấy đối phương đông người, Chấn Cửu Châu cũng biết tiếp tục gây sự chỉ khiến mình chịu thiệt. Y bèn cố ý hừ lạnh một tiếng để che giấu vẻ lúng túng.
"Ta không rảnh đôi co với đám tiểu nhân các ngươi nữa."
Y kéo một chiếc ghế ngồi xuống.
"Giờ thì nói xem... số Hồng tiền này chia thế nào?"
Vừa ngồi xuống, Chấn Cửu Châu mới phát hiện cả bàn đầy rượu thịt nhưng chẳng ai động đũa. Y cũng chẳng khách sáo, tiện tay cầm lấy chiếc bát sứ trắng lớn bên cạnh, múc đầy nửa bát rượu từ vò, ngửa đầu uống cạn một hơi. Tay còn lại thuận thế kéo luôn đĩa thịt bò đầy ắp về phía mình.
Tất cả mọi người đồng thanh quát lớn một tiếng: "Đừng động vào!"
"Phụt!"
Chấn Cửu Châu đang ngậm ngụm rượu trong miệng, bị tiếng quát làm giật mình, lập tức phun hết rượu ra ngoài. Y ngơ ngác ngẩng đầu nhìn quanh. Chỉ thấy tất cả mọi người đều đang chăm chăm nhìn đĩa thịt bò trong tay mình.
Trưởng thôn càng khoa trương hơn, đã lao tới từ lúc nào, hai tay ôm chặt lấy chiếc đĩa như sợ bị cướp mất.
"Mẹ kiếp!"
Chấn Cửu Châu bực bội chửi.
"Lão tử còn tưởng yêu nhện quay lại nữa chứ! Mất bao nhiêu sức lực, suýt nữa thì mất mạng. Ăn có miếng thịt bò mà cũng không được sao?"
Y liếc trưởng thôn một cái.
"Lão già này keo kiệt thật."
"Không phải, không phải!"
Trưởng thôn cười gượng, vừa nói vừa đẩy đĩa thịt bò ra xa.
"Chân giò, thịt cừu, đùi gà... ngài cứ việc ăn thoải mái."
"Chỉ riêng đĩa thịt bò này thì không được."
"Đây là phần dành cho một vị cô nương."
Chấn Cửu Châu đảo mắt nhìn quanh. Trong đại sảnh toàn là đàn ông, người cao người thấp, kẻ xấu người đẹp đủ cả.
Làm gì có cô nương nào?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)