Ngô Thừa Ân nhìn hắn trợn trắng mắt, vừa giẫm chân vừa vẫy tay lên trên, không nhịn được hét lớn:
“Sư huynh, nhanh lên!”
Nhện tinh bị Thanh Huyền thiêu đốt một phen, hao tổn không ít yêu lực nên rõ ràng đã nổi giận. Cái lưỡi dài đột nhiên phun ra một mảng lớn tơ nhện.
Mảng tơ ấy vừa phun ra còn đặc quánh, nhưng lên đến không trung lập tức phình to, che kín cả khoảng trời rồi phủ ập xuống.
Rõ ràng là muốn dùng một lưới bắt gọn.
Đồng thời bốn chân bám đất, nhảy vọt lên cao một trượng, bốn tay biến thành lưỡi liềm sắc nhọn lông lá, ánh bạc lấp lánh, vung vẩy chém về phía đầu Thanh Huyền, tốc độ nhanh kinh khủng, cứ đà này mà chạm vào người thì trong chớp mắt da thịt xương cốt đều bị cắt thành mảnh vụn.
Thanh Huyền vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, không hề né tránh.
Chỉ trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, trong đầu hắn đã xoay chuyển qua bảy, tám phương án. Cuối cùng, hắn lập tức kết liên tiếp mấy đạo pháp ấn.
Phật quang xoay tròn thật nhanh.
Ngũ Hành chi lực cuồn cuộn dâng lên.
Đầu tiên là Hỏa lực, trong nháy mắt thiêu thủng tấm mạng nhện.
Ngay sau đó là Thổ lực bùng phát, kéo theo đất đá dưới chân cuộn lên từ bốn phía, ép chặt lấy thân thể con nhện tinh, nhốt nó vào trong một quả cầu đất khổng lồ.
Nhện tinh chỉ cảm thấy tứ chi và toàn thân như bị chìm vào bùn cháy khét. Những con mắt trên người cũng dần bị bùn đất phủ kín, không nhìn thấy gì, cũng không thể cử động.
Đúng lúc nó định dùng yêu lực phá nát khối đất đá đang giam giữ mình, thì bỗng kinh hãi phát hiện trong lớp bùn đất bao quanh cơ thể dường như có thứ gì đó đang không ngừng ngọ nguậy.
Nó vốn là nhện tinh, xưa nay chưa từng sợ rắn, chuột hay côn trùng.
Thế nhưng cảm giác những thứ đang bò sát trên da thịt, len lỏi qua từng con mắt của nó lại khiến nó rợn cả người.
Nó tuyệt đối không thể để những thứ đó chui vào trong cơ thể mình. Nó có linh cảm, một khi bị những sợi tơ ấy quấn lấy, kết cục sẽ còn thê thảm hơn nhiều. Nhện tinh suy tính, dù giờ phút này nó có tự bộc nội đan, dùng sức mạnh của vụ nổ để thoát khỏi sự trói buộc rồi giết chết mấy người trong hang này, thì chỉ cần cho nó đủ thời gian để từ từ hồi phục, nó có thể nhanh chóng kết lại nội đan. Hơn nữa, việc tu luyện yêu đan là bắt đầu từ hạ đan điền, rồi kết trung đan điền, cuối cùng là kết thượng đan điền. Trung đan điền của nó đã bắt đầu kết đan, dù có nổ một cái thì cùng lắm cũng chỉ tổn thất một nửa yêu lực mà thôi.
Thanh Huyền thấy yêu nhện giãy giụa không ngừng, lại thúc đẩy Mộc lực, khiến dây tơ cỏ trong quả cầu bùn tăng tốc sinh trưởng, nhưng vì vậy mà hắn cũng dần cảm thấy pháp lực cạn kiệt, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Đúng lúc ấy, phía sau lưng Thanh Huyền bỗng vang lên một tiếng kêu quái dị quen thuộc, lúc xa lúc gần.
“Ác…! Ác…!”
Thanh Huyền không dám tin quay đầu lại.
Quả nhiên, con quạ sáu cánh kia đã phá vỡ tấm mạng nhện ở cửa hang, lần theo dấu vết của hai người bay vào. Khác với tưởng tượng, nó chẳng hề vội vã, chỉ chậm rãi đáp xuống gần đó, nghiêng đầu, vừa cọ mỏ vào cánh vừa đầy hứng thú nhìn chằm chằm Ngô Thừa Ân đang nằm dưới đất.
“Đừng động…”
Thanh Huyền vội hạ giọng nhắc nhở, nhưng vẫn không kịp ngăn Ngô Thừa Ân tiếp tục vùng vẫy.
“Để đệ ra ngoài trước đi! Tên Cửu Châu ở trên kia sắp không trụ nổi nữa rồi!”
Ngô Thừa Ân gắng sức nói.
Ngẩng đầu nhìn lên, Chấn Cửu Châu lúc này đã buông thõng cả hai tay, hai chân co giật liên hồi. Quần dưới đã ướt đẫm, khóe miệng còn trào cả dịch dạ dày.
Thế nhưng, chỉ trong khoảnh khắc Thanh Huyền phân tâm, Ngũ Hành chi lực hơi lơi lỏng, khối bùn đang giam giữ nhện tinh bỗng rung lên dữ dội ba lần, rồi ầm một tiếng nổ tung.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

