Ngô Thừa Ân gật đầu. Xem ra đó chính là con đường mà gã đại hán Chấn Cửu Châu đã chọn. Hai người tăng tốc tiến vào. Đi hơn trăm bước, phía trước quả nhiên bỗng trở nên rộng rãi.
Đó là một khoảng đất trống hình vuông rộng đến vài chục trượng. Nhờ khe nứt trên đỉnh núi, vài tia sáng từ bên ngoài chiếu xuống.
Thấy đã có ánh sáng, Ngô Thừa Ân vội xé nát tờ giấy trong tay. Thanh Huyền lập tức kéo hắn ngồi xổm xuống, cẩn thận quan sát.
Gã đại hán cầm kim đao đang đứng giữa khoảng đất trống, hai mắt nhắm nghiền.
Trên thanh Kim Hoàn Đại Đao trong tay phải của hắn còn dính không ít dịch nhầy.
Khắp hang động yên tĩnh đến lạ, chỉ nghe thấy vài tiếng “vo ve” khe khẽ.
Mấy bóng đen khổng lồ nhanh nhẹn bò ngang trên vách đá với tốc độ cực nhanh. Móng vuốt cắm vào khe đá, phát ra những tiếng cào xé khô khốc khiến người ta sởn gai ốc.
“Có hai con.”
Thanh Huyền lắng nghe một lúc rồi nhỏ giọng nói với Ngô Thừa Ân.
Lời vừa dứt, một con nhện khổng lồ to bằng con bê, toàn thân xanh đen, bỗng nhảy vọt đến trước mặt gã đại hán cách vài trượng, giương nanh múa vuốt. Trên lưng nó, hàng chục con mắt đỏ như máu đồng loạt mở ra, chăm chăm nhìn chằm chằm vào gã đại hán.
Ngô Thừa Ân không nhịn được dụi mắt, nghi ngờ mình đã nhìn nhầm cảnh tượng vừa xảy ra.
Đúng là Chấn Cửu Châu đã vung đao chém thẳng về phía trước mặt mình. Chỉ có điều, nhát đao ấy rõ ràng đã cố tình lệch đi, vị trí lưỡi đao rơi xuống hoàn toàn không thể trúng mục tiêu.
Con nhện phía sau vốn đang lao về phía cổ hắn, giữa không trung lại tự mình đổi hướng, lao thẳng đến đúng vị trí lưỡi đao chém xuống, cứ như chủ động húc vào. Trong nháy mắt, đầu nó bị lưỡi đao bổ toác.
Không chỉ Ngô Thừa Ân bị cảnh tượng quái dị ấy làm cho sửng sốt, mà ngay cả con nhện lớn đứng đối diện Chấn Cửu Châu cũng khựng lại.
“Đến lượt ngươi rồi.”
Chấn Cửu Châu giẫm chân lên xác con nhện, rút mạnh binh khí của mình ra, rồi ngoắc tay về phía con nhện còn sống.
Ngay sau đó, hắn lại giơ thanh Kim Hoàn Đại Đao, hai tay nắm chặt chuôi, hung hãn chém ngang một nhát về phía trước.
Lần này, Ngô Thừa Ân nhìn rất rõ. Con nhện vốn đang dè dặt, không dám tùy tiện tiến lên, lại giống hệt con vừa rồi, đột nhiên như phát điên, tự mình lao thẳng vào đúng vị trí lưỡi đao. Chỉ trong khoảnh khắc đã bị Chấn Cửu Châu chém làm đôi.
“Bàng môn tả đạo.”
Thanh Huyền lập tức nhìn ra manh mối.
“Chiếc vòng vàng trên đao chính là Dẫn Yêu Linh (chuông dẫn yêu). Mỗi khi hắn vung đao, chỉ cần khẽ rung chuôi một cái, chiếc vòng sẽ phát ra âm thanh. Yêu quái nghe thấy sẽ theo bản năng lao đến nơi phát ra tiếng động để dò xét.”
“Thì ra vị trí phát ra cấm chế lại đúng ngay trên lưỡi đao… Thế này thì tiện thật.”
Ngô Thừa Ân nghe xong liền gật gù đầy hứng thú, vẻ mặt như một đứa trẻ vừa bị người khác vạch trần trò ảo thuật mình thích. Xem ra bao năm khổ luyện những kỹ xảo ấy đều uổng phí.
“Đối phó với loại tiểu yêu thì còn được. Nhưng nếu gặp phải chủ nhân của cái hang này thì…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)