Mặc dù khắp núi rừng đều giăng đầy tơ nhện, nhưng con đường dẫn về phía hang ổ của nhện yêu vẫn rất dễ nhận ra.
Trên đường Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền lên núi, xác nhện nằm la liệt khắp nơi. Những con nhện lớn nhỏ chết ngổn ngang, dịch thể xanh đen phun ra từ xác chúng kéo thành một vệt máu dài trên mặt đất.
“Mấy người này thân thủ cũng khá đấy…” Ngô Thừa Ân cẩn thận đặt chân xuống, tránh giẫm phải thứ dịch thể nhớp nháp kia, đồng thời có chút cảm khái mà khen một câu.
Thanh Huyền và hắn lên núi muộn hơn chừng thời gian cháy hết một nén hương, vậy mà mấy người đi trước đã chém giết mở ra một con đường. Lúc này, dù hai người đã đi đến lưng chừng núi, vẫn không hề đuổi kịp bóng dáng bọn họ.
Có thể thấy ba người phía trước cước trình rất nhanh, thân thủ cũng cao cường, không hề bị đám nhện dọc đường làm chậm bước chân.
Thanh Huyền không lên tiếng, chỉ liếc qua xác những con yêu vật gần đó. Phần lớn trên lưng chúng đều có hoa văn xanh sẫm; móng vuốt ở cuối chân nhện tuy sắc bén nhưng gần như trong suốt, xem ra đều chỉ là những con non mới nở chưa lâu.
Mặc dù đám nhện này trông cực kỳ hung dữ, nanh vuốt cũng vô cùng sắc bén, nhưng cùng lắm chỉ có thể xem là mãnh thú.
Trừ yêu thực sự vẫn còn chưa bắt đầu.
Cuối cùng, hai người cũng đến được cửa hang và nhìn thấy vị đạo sĩ từng bị mất mặt trong làng.
Chính xác hơn, Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền nhận ra ông ta là nhờ tiếng chuông đồng.
Cửa hang nằm giữa hai vách núi, rộng lớn khác thường, cao hơn hai trượng.
Trước cửa hang là một tầng mạng nhện dày đặc, rủ xuống như tấm rèm che kín lối vào.
Lớp mạng nhện này khác hẳn những sợi tơ có thể thấy dọc đường. Từng sợi tơ dệt thành lưới to bằng ngón tay người, bề mặt không bóng láng mà phủ kín những chiếc gai nhỏ li ti mọc ngược. Thế nhưng trái với vẻ dày nặng, cả tấm lưới vẫn có thể khẽ lay động theo gió, trông vô cùng quỷ dị.
Đạo sĩ lúc này toàn thân bê bết máu, vùng vẫy càng lúc càng yếu.
Xung quanh mạng nhện đã có không ít con nhện tụ tập, dường như chỉ chờ con mồi mắc lưới kiệt sức là lập tức xông tới.
“Cứu…”
Trong lúc giãy giụa, vị đạo sĩ cuối cùng cũng nhìn thấy Ngô Thừa Ân và Thanh Huyền phía sau. Ông ta dốc hết sức lực, hít sâu một hơi rồi chỉ thốt ra được đúng một chữ.
Rõ ràng…Làm như vậy không phải là một lựa chọn sáng suốt.
Ngay khi vị đạo sĩ hít vào để nói, vài sợi tơ nhện theo luồng khí chui thẳng vào miệng ông.
Trong chớp mắt, môi trên môi dưới của đạo sĩ đều bị những chiếc gai ngược trên tơ nhện đâm rách, máu tươi chảy ròng ròng. Ông không còn thốt nổi thêm một chữ nào, đôi mắt cũng bắt đầu trợn ngược lên, xem chừng không cầm cự được bao lâu nữa.
Ngô Thừa Ân khẽ động lòng, bước lên một bước, tay phải thò vào trong tay áo bên trái. Thanh Huyền lập tức đưa tay giữ lấy cánh tay hắn, ra hiệu đừng hành động.
“Liên quan đến mạng người đấy!”
Ngô Thừa Ân sốt ruột nói với Thanh Huyền, nhưng chỉ thấy Thanh Huyền khẽ mấp máy môi:
“Có người đang giám sát.”
Ngô Thừa Ân lập tức nuốt lại những lời định nói, lặng lẽ đứng yên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)