Ngay khi lao vào trong, cô vừa ném một hạt giống về phía con zombie, vừa thúc đẩy năng lượng khiến hạt giống nảy mầm và phát triển ngay lập tức!
Chỉ trong 2 giây ngắn ngủi, nó đã từ một hạt giống biến thành một cây xương rồng đầy gai nhọn!
Dưới sự điều khiển của Khương Thăng Nguyệt, nó thay đổi hướng phát triển thẳng đứng ban đầu, trở nên uốn lượn vặn vẹo, giống như một con rắn quái dị có gai quấn chặt lấy toàn bộ cơ thể con zombie!
"Gào!"
Con zombie cảm nhận được đòn tấn công, đang chuẩn bị phản công thì phát hiện không thể cử động.
Bộ não không có chút năng lực tư duy nào không thể xử lý được tình huống trước mắt, nó chỉ có thể dựa vào bản năng để cố gắng hết sức thoát khỏi sự trói buộc.
Khương Thăng Nguyệt vui như điên nhìn cái cây do mình tạo ra, đây là sức mạnh của cô!
Vừa rồi ném hạt giống ra chỉ là một ý nghĩ lóe lên trong chốc lát, thật không ngờ lại có thể trực tiếp biến nó thành một cây hoàn chỉnh, cô vốn nghĩ nó chỉ mọc được một nửa là tốt lắm rồi!
Vì năng lượng bị tiêu hao mà sắc mặt cô trắng bệch, nhưng sự trống rỗng trong cơ thể hoàn toàn không thể lấn át được niềm vui sướng trong lòng cô.
Cô mới thức tỉnh, miễn cưỡng được coi là người thức tỉnh cấp một, kiếp trước phải đến cấp ba cô mới đạt được trình độ này.
Mới nhập môn cấp một đã có sự khác biệt rõ ràng như vậy, không biết khi lên đến cấp độ thức tỉnh cao hơn sẽ có trải nghiệm như thế nào.
Trong lòng Khương Thăng Nguyệt chỉ có một cụm từ: tiềm năng vô hạn!
Đây là sức mạnh mà kiếp trước cô hằng ao ước!
Cô rất hiếm khi có những cảm xúc dao động lớn như vậy.
Kiếp trước, 25 năm cuộc đời ngắn ngủi của cô đều sống dưới sự khống chế của người khác, vì cơ thể bệnh tật mãi không khỏe, cũng vì dị năng khắp nơi bị hạn chế.
Vào ngày tận thế, không có thực lực thì không có tiếng nói, cũng không có nhân quyền.
Khương Thăng Nguyệt lúc này cảm nhận được rõ ràng, thật sự đã khác rồi!
Đời này của cô thật sự có thể đi trên một con đường hoàn toàn khác!
Đôi mắt màu hổ phách của Khương Thăng Nguyệt phản chiếu ánh sáng rực rỡ chói mắt, nhưng con ngươi ở trung tâm lại ánh lên màu đỏ sẫm kỳ dị.
Cô lại không hề hay biết, khóe miệng cong lên một nụ cười vui vẻ.
Khi hai tay cô chụm lại, một chiếc cưa máy đốn gỗ cỡ nhỏ xuất hiện ở giữa.
Mấy chiếc cưa máy lớn nhỏ trong không gian của cô mấy ngày nay đã được sạc đầy điện, chỉ chờ được sử dụng.
Khương Thăng Nguyệt khởi động cưa máy, tiếng o o vang vọng khắp trạm xăng, nhưng hoàn toàn bị tiếng mưa lớn át đi.
Lưỡi cưa lóe lên ánh sáng lạnh lẽo tiếp cận cái đầu zombie đang không ngừng ngọ nguậy trong cây xương rồng đầy gai nhọn, chưa đầy ba giây, một cái đầu zombie đã lộc cộc rơi xuống đất, lăn đến sát tường.
Khương Thăng Nguyệt rút năng lượng khỏi cây xương rồng, cây xương rồng méo mó cao bằng một người liền thu nhỏ và khô héo lại với tốc độ mắt thường có thể thấy.
Cuối cùng chỉ còn lại kích thước bằng bàn tay, mềm oặt nằm trên cơ thể zombie.
Khương Thăng Nguyệt đi đến bên cạnh thi thể người bị zombie gặm.
Hai người này có lẽ đều là nhân viên của trạm xăng.
Một trong số họ đã biến thành zombie, tấn công đồng nghiệp của mình và còn xem anh ta như thức ăn.
Cuối cùng, cô dùng cưa máy chặt nốt đầu của người nằm trên đất rồi mới tắt đi và cất vào.
Cô thu toàn bộ nước uống và đồ ăn vặt được bày bán trong phòng vào không gian.
Đang chuẩn bị nghỉ ngơi để hồi phục dị năng thì khóe mắt cô chợt lóe lên ánh đèn vàng mờ.
Có người!
Khương Thăng Nguyệt nhanh chóng tắt đèn, ánh sáng rực rỡ đột ngột biến mất.
Cạch một tiếng, cô khóa cửa lại.
Cô áp sát người vào tường, nhìn ra ngoài qua tấm kính.
Có một chiếc xe đang bật đèn pha chạy về phía trạm xăng.
Khương Thăng Nguyệt xoay tay, nắm lấy một con dao phay, buông thõng bên người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

