Trong nhà, Khương Ức Mai kéo Đặng Văn Văn nép vào một góc không dám hó hé.
Gã tóc xanh và gã mặt sẹo lục tung cả căn nhà, Đặng Hưng Bằng thấy họ định đập vỡ món đồ cổ mà ông ta khó khăn lắm mới sưu tầm được liền vội vàng lao lên bảo vệ.
Biết hôm nay không thể ở lại căn nhà này được nữa, ông ta nản lòng kéo Khương Ức Mai đang ngơ ngác bên cạnh thu dọn những vật quý giá.
Hai tiếng sau, gia đình ba người nhà họ Đặng và Hàn Tuyết Diễm tóc tai bù xù, mắt đờ đẫn đứng ở cửa khu chung cư.
Bên cạnh là mấy chiếc vali hành lý lộn xộn.
Xung quanh có người không rõ tình hình, mấy người hàng xóm ở trên lầu đi xuống còn nhiệt tình giải thích cho họ nghe.
Khiến cho sắc mặt Đặng Hưng Bằng lúc đỏ lúc trắng.
“Anh Bằng, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Đây không phải là nhà của anh sao?”
Hàn Tuyết Diễm cả buổi sáng bị đánh bị mắng, cuối cùng còn phải giúp họ dọn hành lý.
Bây giờ cô ta vẫn còn mơ hồ, nụ cười xinh xắn trên mặt cũng cứng lại mấy phần.
“Hừ, bây giờ thì không phải nữa rồi! Nếu cô để mắt đến căn nhà này thì tôi khuyên cô tỉnh lại đi, con tiện nhân ranh mãnh!”
Khương Ức Mai sau hàng loạt đả kích đã chẳng còn gì để mất, bà ta đã ra nông nỗi này, ai cũng đừng hòng sống yên ổn!
“Câm hết miệng lại! Còn chưa đủ mất mặt à!”
Hôm nay Đặng Hưng Bằng phải chịu nỗi nhục mà cả đời này chưa từng trải qua.
Ông ta sa sầm mặt mày, bấm số gọi cho Khương Thăng Nguyệt.
Khương Thăng Nguyệt ngồi trên xe thấy số gọi đến liền thẳng tay cúp máy, tiện thể cho cả nhà này vào danh sách đen.
Cô đã chuồn đi từ lúc mấy người họ thu dọn hành lý.
Lần này chỉ là thu lại chút tiền lãi, nếu không kẻ thù sống yên ổn thì cô ngủ không ngon, sau này bọn họ còn phải chịu khổ nhiều.
Bây giờ cô đang bận kiếm tiền, không có thời gian đôi co với mấy người này.
“Loại chuyện này vẫn nên để mấy kẻ cặn bã ra tay mới đã, để mình nghĩ xem…”
Thời mạt thế không thiếu cặn bã, chọn ai thì cô phải tính toán một chút.
Khương Thăng Nguyệt híp mắt lại: “Chính là ông!”
Lúc này, trong phòng nghiên cứu phát triển của tập đoàn công nghệ Thánh Nặc, một người đàn ông trung niên hói đầu đang thở dài thườn thượt.
Cấp trên của công ty đã ra tối hậu thư cho ông ta, nếu không tìm được dự án phù hợp thì sẽ bị đuổi việc.
“Reng— reng.”
Trưởng phòng Trương nhíu mày nhìn số lạ rồi bấm nút nghe.
Vài phút sau, đôi mắt tam giác nhỏ của ông ta càng mở càng lớn, mỡ trên má cũng run lên vì kích động.
Mong là đối phương nói thật, nếu dám lừa ông ta…
*
Quán trà Mính Hương.
Một giờ năm mươi phút, cửa phòng bao của Khương Thăng Nguyệt được mở ra.
Một người đàn ông trung niên hói đầu, mặc vest, bụng bia bước vào.
Trong đáy mắt Khương Thăng Nguyệt nhanh chóng lóe lên một tia sắc lạnh.
“Chào cô, cô chính là cô Khương phải không, thật là trẻ tuổi ha ha! Tôi là Trương Mậu Bình của tập đoàn công nghệ Thánh Nặc, đã trao đổi sơ bộ với cô qua điện thoại.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
