Đỗ Hoài Khiêm cũng vừa xử lý xong công vụ trở về phủ, giống như ta, vẫn chưa kịp thay bộ quan phục. Hắn cản mẹ mình lại, sau đó lặng lẽ bước đến trước mặt ta, kính cẩn hành lễ: “Tề tướng quân.”
Rõ ràng, hắn đang cố giữ thể diện cho ta, dùng lý lẽ để thuyết phục mọi người. Ta thuận theo ý hắn, khẽ chỉnh lại chiếc quan phục màu tím của mình: “Đại nhân, mời ngồi xuống nói chuyện.”
Giang thị, dù có bực tức đến đâu, cũng phải nhìn rõ tình thế hiện tại: Ta tuy là thê tử của con trai thứ hai của bà, nhưng đồng thời cũng là đại thần giữ chức vụ cao hơn nhiều so với hắn. Hoàng thượng hiện tại đang dốc sức mở rộng lãnh thổ, rất trọng dụng các võ tướng. Những người như ta, đánh trận lập công liên tiếp, chính là quyền quý thực thụ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Ờ thì có hơi hơi vđ nha

