Đỗ Hoài Khiêm rõ ràng đã dịu lại nhiều, đôi mày và ánh mắt dần mang nét ôn nhu như thuở đầu gặp gỡ. Hắn khẽ lẩm bẩm: "Ngươi sao lại nói mình là bất đắc dĩ? Trong Kinh sớm đã có lời đồn, nói ngươi... ngươi đối với ta..."
"Ha," ta lấy chiếc túi gấm cũ ra, cả túi lẫn tờ giấy có tên của ta và hắn cùng viết đều đưa cho hắn, "nếu muốn trách thì hãy trách người bạn miệng rộng của ta. Ai mà ngờ những câu đùa của nàng lại khiến mọi người đều biết được chuyện này."
Đỗ Hoài Khiêm mở túi gấm, lấy tờ giấy ra, ngây người nhìn dòng chữ trên đó. Có lẽ hắn đã không nhớ ra, ngày ấy ta còn mang tên "Lục Hồng La", chỉ là một kẻ vô danh trong hàng chục vạn quân.
Ta mỉm cười: "Ta cũng từng có người trong lòng, nhưng lại bị thánh chỉ chia cắt. Vậy nên, ngươi không cần phải căm ghét ta như thế."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

