"Còn một tiếng nữa là đến Phi Vọng Sơn." Cố Lâm Phong thông báo, vẻ mặt mọi người thoáng thả lỏng, đã ngồi trên xe cả ngày rồi, ngồi nữa thì chết mất.
Đường Miểu xốc tấm bạt lên, mưa đã tạnh nhưng đường vẫn còn ẩm ướt. Đoàn xe đã tiến vào đường núi, trên bánh xe dính đầy bùn đất màu vàng nâu. Trải qua sự cọ rửa của cơn mưa vừa rồi, cây cối càng thêm xanh ngát, tràn đầy sức sống. Các loài chim hót vang khắp khu rừng, ngẫu nhiên còn có thỏ và gà rừng nhảy ra, động tác rất nhanh, làm cho người ta không kịp nhìn rõ. Hiển nhiên, càng vào sâu trong núi, động vật càng nhiều.
"Cái cây kia ít nhất cũng được hai trăm năm rồi." Đường Hâm đột nhiên chỉ vào một gốc đại thụ ven đường nói.
Đường Miểu hiểu ý hắn, cởi áo lạnh ra cho Đường Tư Hoàng thu lại vào không gian, chỉ mặc một cái áo len và áo khoác: "Ân. Chúng ta càng lúc càng vào sâu trong rừng rồi." Điều này chứng tỏ khả năng xuất hiện động vật nguy hiểm cũng càng lớn. Từ bây giờ phải bắt đầu đề cao cảnh giác.
Trương Đăng Cực mau chóng đi tới, để các binh sĩ chỉnh đốn hàng ngũ. Toàn bộ nhân viên y tế ở lại, cùng ba mươi người canh xe, những người còn lại thì chia làm 9 tổ, toàn bộ tiến vào núi theo chín hướng khác nhau. Bây giờ là 4 giờ chiều, ba tiếng nữa trời mới tối, nếu vận khí tốt thì bọn họ sẽ thu hoạch được không ít.
Trương Đăng Cực đi về phía đội của Đường Tư Hoàng, nhìn dáng vẻ thì có lẽ muốn hành động cùng bọn họ. Cố Lâm Phong nhướng mày không nói.
Trừ bốn binh sĩ theo sát bảo hộ dị năng giả không gian, nhiệm vụ của toàn bộ binh sĩ còn lại đều là đi săn. Vì phạm vi hoạt động của Đường Tư Hoàng bị hạn chế trong một trình độ nhất định nên Đường Miểu và Đường Hâm đều đi gần y.
Đi tới trước một lúc, khi Đường Miểu quay đầu lại thì đã không nhìn thấy đoàn xe nữa. Nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, cậu để ý thấy Đường Tư Hoàng đang đánh giá cây cối bốn phía xung quanh, dường như là hoang mang vì thứ gì đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)