Đường Tư Hoàng biết, nước cờ này y đã đi đúng rồi.
Thần sắc y vẫn không đổi, gật đầu cám ơn lần nữa với người đàn ông kia, lại ôm Đường Miểu đi kiểm tra virus tang thi.
Đường Miểu nằm trên giường xoa xoa cổ, không nghi ngờ gì mà cam đoan mình là bị người ta đánh, bằng không, sao gáy cậu lại đau như vậy? Trong phòng chỉ có mình cậu, trên tủ đầu giường có một chén nước. Cậu uống xong thì mở cửa phòng, thấy dưới lầu có tiếng người thì vội vàng đi xuống.
"Cha, chúng ta vào bằng cách nào thế?"
Cậu chỉ nhớ lúc đó cậu vốn đang thông qua ống nhòm quan sát tình hình ở cổng căn cứ, đột nhiên trông thấy Đường Tư Hoàng dẫn theo vài người lạ đi tới, đang thấy có gì không đúng thì chú ý tới Đường Tư Hoàng ra dấu bảo cậu vờ bất tỉnh.
Cậu không rõ lắm nhưng cũng làm theo, qua một lúc thì nghe thấy tiếng có người bước tới gần mình, sau đó cậu được Đường Tư Hoàng ôm lên, rồi chuyện xảy ra sau đó thì cậu không biết gì cả.
Đường Tư Hoàng không nói gì, Đường Tam lại nhịn cười kể lại. Nước mắt trên mặt Đường Miểu thật ra là do Đường Tư Hoàng cố ý quệt nước lên.
Đường Miểu vô lực trừng Đường Tư Hoàng: "Gì chứ? Con vậy mà khóc vì không tìm thấy Charles? Một người đàn ông đường đường chính chính như con sao có thể dễ dàng khóc thế chứ? Dù bịa lý do cũng nên kiếm cái nào dễ nghe chút chứ a."
Đương nhiên, trong tình huống không rõ chân tướng, Đường Tư Hoàng chỉ có thể đưa ra quyết định có lợi cho Đường Miểu nhất, có thể thấy y là một người cân nhắc vấn đề rất kỹ càng và thấu đáo, chỉ cần có một chút khả năng, y cũng sẽ không để mình rơi vào thế bị động.
"Em trai, đây không phải trọng điểm có được không?" Đường Hâm hiển nhiên đứng bên Đường Tư Hoàng, quay sang hỏi y, "Cha, người đàn ông kia là ai vậy?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
