Đường Tư Hoàng lại nói: "Vậy ra ngoài, tìm đường tiếp."
Từ khi Đường Tư Hoàng nói cho cậu về giấc mơ kia, Đường Miểu đã nhận định kiếp trước Đường Tư Hoàng cũng yêu Đường Miểu. Lúc này, cậu nhịn không được mà nghĩ, nếu thế giới này và kiếp trước là hai thế giới song song, nếu đời trước của cậu vẫn còn sống, rồi chợt một ngày nào đó phát hiện được cảm tình sâu lắng mà ẩn nhẫn của Đường Tư Hoàng đối với mình, "cậu" sẽ làm thế nào?
Đường Tư Hoàng lúc đó và hiện tại cho dù bị cậu đối xử lạnh nhạt, y vẫn bao dung cậu, rất giống với tính cách vốn có của Đường Tư Hoàng, nhưng lại khiến cậu thấy đau lòng tột cùng.
"Cha, thực xin lỗi." Lời xin lỗi thì ra cũng không khó nói như thế.
Đường Tư Hoàng kinh ngạc quay đầu lại, ngạc nhiên khi thấy biểu tình khó chịu trên mặt người yêu y.
"Tại sao lại xin lỗi? Con cũng không làm sai chuyện gì. Hơn nữa, đối với ta, con vĩnh viễn không cần nói ba chữ đó. Ba chữ khác ngược lại có thể nói nhiều thêm vài lần."
Đường Miểu thật không biết nên khóc hay nên cười, nhưng nỗi thương cảm vừa rồi cũng đã biến mất không còn chút tăm hơi.
Đường Tư Hoàng thật sự không hiểu vì sao Đường Miểu nói xin lỗi y, có lẽ chính y cũng không hiểu làm thế nào để duy trì cảm tình giữa y và Đường Miểu, y chỉ biết, vô luận Đường Miểu làm chuyện gì, y cũng sẽ không nổi giận với cậu. Vì thiếu niên này là người y yếu, có đôi khi, y thậm chí còn có cảm giác như mình đã yêu cậu hai đời vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)