"Cần gì phải phức tạp thế? Ta chỉ cần khống chế Trần Lập là đủ. Dù Trần Lập không khống chế nổi thuộc hạ, thì đối tượng mà thuộc hạ của hắn đến tìm phiền toái đầu tiên cũng là Trần Lập. Trước khi lan đến bộ phận nòng cốt của quân đoàn hoa quả, thì chúng ta đã sớm nhận được tin tức mà có hành động ứng phó rồi." Đường Tư Hoàng nói vô cùng khả quan. Đương nhiên, hiện tại y đã xem Trần Lập như người một nhà, nếu Trần Lập thật sự gặp chuyện, y cũng sẽ không thờ ơ đứng đó nhìn.
"Cha nói có lý." Đường Miểu tâm không cam tình không nguyện, "Nhưng vấn đề của Triệu Long không nghi ngờ gì đã gõ một hồi cảnh báo cho chúng ta, về sau phải cẩn thận một chút, lực ràng buộc của Trần Lập với thuộc hạ cũng nên tăng lên rồi."
Đường Tư Hoàng nhìn bộ dạng nghiêm trang của cậu, ý cười bên môi lại càng đậm, còn liên tục gật gật đầu. Đường Miểu cứ thấy, thấy ánh mắt cùng vẻ tươi cười của y mang một ý tứ nào khác, liền liếc xéo một cái, rồi lấy dâu trong không gian ra. Quả dâu đỏ mọng trước đó đã được rửa sạch, lúc này vẫn còn treo vài giọt nước, thoạt nhìn vô cùng ngon miệng.
Y lấy một trái lớn đút cho Đường Tư Hoàng, sau đó cũng tự cho mình một cái, hương vị ngọt ngọt chua chua làm cậu thích vô cùng, không khỏi híp mắt lại.
Đường Tư Hoàng nhìn cậu chăm chú một lúc, đột nhiên nói: "Chuyện nghiên cứu tang thi không phải hoàn toàn không được."
Đường Miểu kinh hỉ ngẩng đầu: "Cha đồng ý?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
