Đây là một động tác đơn giản lại tự nhiên, nhưng lại làm Đường Miểu nhớ tới một chuyện. Cậu và Đường Tư Hoàng đều có thể vào không gian, hơn nữa còn có thể tự do lấy đồ nằm trong không gian, thế thì, sao không dùng cách này để thông báo cho Đường Tư Hoàng?
Lúc này, bên ngoài chợt truyền tới tiếng bước chân, chỉ một lúc sau, cửa bị mở ra. Một người đàn ông đã gặp trước đó cầm một cái mâm bước vào. Trên mâm có một tô cháo và một chén thịt. Thịt trong chén là thịt kho tàu, màu đỏ của thịt ánh lên màu bóng mỡ, trông vô cùng ngon miệng.
Đường Miểu nhớ tới đống xương cốt đã thấy mới rồi, lập tức không còn khẩu vị.
"Anh này, thức ăn của các anh trông không tệ, con tin như tôi cũng được ăn ngon vậy sao?"
"Cám ơn, nhưng sáng nay tôi ăn no lắm rồi, bây giờ vẫn chưa đói." Đường Miểu "khó xử" nói.
"Hả?" Sắc mặt người nọ khẽ biến, nụ cười có chút vặn vẹo, "Chỉ sợ không được, chuyện lão đại giao cho tôi, nếu tôi không hoàn thành, thế chẳng phải tôi tự tìm rắc rối sao? Nếu lão đại tìm tôi gây chuyện, tôi cũng chỉ đành tìm cậu. Cậu cũng không hy vọng chuyện đó xảy ra đúng không? Ăn!" Người nọ cầm lấy chén thịt đưa tới trước mặt Đường Miểu, thái độ cứng rắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


