Sau khi Đường Miểu tỉnh lại, Đường Tư Hoàng đã không còn ở bên người. Đây là lần đầu tiên xảy ra tình huống này. Trong lòng có chút cô đơn, chợt thấy trên tủ đầu giường có một mẩu giấy, cậu vội vàng cầm lên xem —
Miểu: mặc kệ làm cái gì, phải trở về trước 6 giờ. Nhớ kỹ, phải đề phòng tâm tư của người khác. Còn nữa: trong bếp có cháo thịt trứng muối con thích ăn đấy.
Đường Tư Hoàng
Đường Miểu cười tủm tỉm gấp mẩu giấy lại, bỏ vào ngăn kéo tủ đầu giường. Nước trong phòng tắm trong không gian lấy từ giếng nước trong phòng bếp, Đường Miểu tắm nước nóng tẩy rửa sạch sẽ, mệt mỏi trên người tiêu đi bảy tám phần, sau đó đi vào bếp ăn cháo. Cháo thịt trứng muối hôm nay ngon hơn trước kia, trứng muối trắng mịn, thịt rất mềm lại thơm. Một bát cháo lớn được cậu ăn sạch sẽ.
Sau đó, cậu chỉnh lý lại ba lô tùy thân của mình, sau khi gần như nhét kín ba lô, cậu thoáng dừng lại, lại moi ra toàn bộ đồ đạc trong ba lô, chỉ để lại hai gói thuốc, một hộp bánh quy và một chai nước, cùng một ít tinh hạch, cuối cùng, cậu cố ý đè ép ba lô cho xẹp lép xuống. Nghĩ nghĩ, cậu lại lấy bộ quần áo hôm qua mặc vào.
Ra khỏi phòng, Đường Miểu thấy Charles đang nằm sấp ngay cửa ra vào. Hiển nhiên là do Đường Tư Hoàng cố ý để nó lại với cậu.
Charles yên lặng theo sát cậu. Từ sau khi Hắc Uy có thai, hiếm khi ra ngoài, Charles không còn bạn chơi cùng, nên ngoan hơn trước kia nhiều.
Bên đường có vài tên ăn mày quần áo rách rưới, gương mặt vừa gầy vừa đen, đôi mắt ảm đạm không ánh sáng, trước mặt bọn họ bày đủ loại chén bát, nhưng đều có một đặc điểm chung, chính là sứt mẻ. Thấy có người đi ngang qua, bọn họ liền đưa chén của mình ra, hy vọng có thể may mắn có được một chút tinh hạch. Dù là tinh hạch nhỏ nhất chỉ đáng 1 điểm tích lũy, cũng có thể đổi được chút thức ăn ở nhà ăn công cộng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)