Hạ quân trưởng cười sang sảng, tò mò quan sát Đường Miểu: "Không dám, không dám. Cậu đây hẳn là tiểu thiếu gia nhà anh? Quả là anh tuấn hữu lễ. Tôi không chỉ một lần nghe thấy người ta nói tiểu thiếu gia đây rất được Đường đội trưởng cưng chiều."
Đường Miểu khách khí gật đầu với lão: "Hạ quân trưởng, ngài ngàn vạn lần đừng nói thế, không thì anh trai tôi nghe được sẽ ganh tị đấy." Cậu vừa rồi không chuyên tâm vào câu chuyện mà là đánh giá thành phố này. Một thành phố hoang vu — đây có lẽ là ấn tượng đầu tiên của mọi người đối với thành phố này. Vì không có người chỉnh lý nên cỏ dại mọc lên um tùm thành từng bụi; cây cối không được cắt tỉa, cành cây chỉa ra xung quanh, xanh um một mảnh. Đám chó hoang mèo hoang thỉnh thoảng chạy ngang qua từ trong bụi cỏ, thân hình gầy yếu gần như sắp không chống đỡ được cong lại bật nhảy, ánh mắt lạnh lùng không để tâm liếc qua mấy người trước mặt, chậm rãi rời đi, thân hình đen tuyền chạy đi càng lúc càng xa.
Đường Tư Hoàng cười nói: "Hạ quân trưởng am hiểu sách lược, nói có lý. Vậy cứ định như thế."
Từ tuyến đường trên cao nhìn xuống dưới đường, tang thi trong thành phố không biết có phải vì tiếng động bên này không mà bắt đầu xôn xao, bóng người khắp nơi di di chuyển chuyển. Hai người Đường Tư Hoàng và Đường Miểu nhanh chóng trở về xe mình.
"Thế nào?" Tiếu Hồ Lâm ló đầu ra hỏi, vì có Đường Tư Hoàng xuất mã nên vừa rồi hắn mới không xuống xe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
