Bọn Đường Văn đã dựa theo phân phó của Đường Tư Hoàng làm việc của mình, Đường Tư Hoàng và Đường Miểu cũng không nhàn rỗi, đợi Đường Miểu ăn sáng xong, hai người quần áo chỉnh tề rồi ra khỏi căn cứ, lần nữa chạy tới nhà máy phân hóa học ở Lân thị kia. Không vì cái gì cả, chỉ vì chiếc việt dã mà bọn họ đã bỏ lại kia thôi. Nếu có thể, bọn họ sẽ mang phân bón trong nhà máy phân hóa học này đi luôn.
Sau khi rời khỏi căn cứ đủ xa, Đường Miểu và Đường Tư Hoàng giảm tốc lại. Đường Miểu uống chút nước giếng, cần bổ sung thể lực trong thời gian nhất định, rổi đổi người lái. Đường Tư Hoàng chuyển qua ngồi ghế phó lái, thấy tang thi thì xuống xe luyện tập dị năng của mình.
Nhìn đoàn lôi cầu mang theo ánh lửa bay ra, tinh chuẩn đánh thẳng vào tang thi, nháy mắt oanh sát một đám, chỉ để lại những cái xác đen xì cháy rụi, trong lòng Đường Miểu dâng lên một niềm tự hào mãnh liệt, trong mắt không tự chủ được hiện lên vẻ kiêu ngạo, vì người đàn ông này mà chìm vào mê đắm khó cưỡng. (tiểu Miểu, tiết tháo rớt hết rồi! Mau nhặt lên!)
Nhưng Đường Tư Hoàng lại không hài lòng với sức mạnh hiện tại của mình lắm, y có thể cảm nhận được uy lực của lôi cầu mạnh thế nào, nhưng mà, trong tình trạng sung mãn, dị năng của y chỉ có thể duy trì tối đa một giờ, sau một giờ, cơ thể sẽ có cảm giác nặng trĩu, hỏa lôi cầu cũng nhỏ đi, uy lực giảm mạnh.
Y xem như là người có thực lực mạnh nhất trong bốn dị năng giả của quân đoàn hoa quả mà còn thế này, tình huống ba người khác khẳng định cũng không mấy khả quan.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

