Đường Miểu gật đầu, cơ thể vẫn còn mềm nhũn, không hề chú ý tới nháy mắt khi cậu và Đường Tư Hoàng ly khai, trong không gian đã phát sinh biến hóa.
Đường Tư Hoàng đặt cậu xuống giường, cẩn thận tinh tế đắp chăn cho cậu rồi mặc quần áo, mở cửa ra ngoài. Đường Miểu nhìn bóng lưng của y biến mất sau cửa, trong lòng thoáng mất mát, tựa như thiếu thiếu cái gì đó, lúc này mới cảm nhận được trong phòng lạnh như băng. Tức khắc thấy mình có hơi buồn cười, cũng không phải em gái bé nhỏ gì, chẳng lẽ còn hy vọng sau chuyện đó Đường Tư Hoàng có thể nằm lại trên giường, nói vài lời ngon tiếng ngọt với cậu? Trong đầu vừa tưởng tượng cảnh đó, chính cậu cũng không khỏi thấy toát mồ hôi. Chỉ là, cậu vẫn hy vọng Đường Tư Hoàng có thể ở lại bên người, vì trong lòng cậu có rất nhiều nghi vấn cần Đường Tư Hoàng giải thích.
Cậu ngáp một cái, xuất thần nhìn cửa phòng, một lúc sau, cửa lại bị đẩy vào, Đường Tư Hoàng bước đến, vừa đi về phía giường vừa cởi đồ.
Đường Tư Hoàng sờ mặt cậu, môi cong lên, thấp giọng "ừm" một tiếng, trên người tỏa ra khí tức lười biếng khiến căn phòng lập tức ấm lên vài phần. Đường Miểu cũng không để ý nhiều, đầu óc hiện tại vẫn còn chìm trong cảm giác vui sướng, không khỏi cười thật tươi với y. Người đàn ông này, cậu thật sự đã chiếm được rồi. Nếu không phải bây giờ cả người vẫn còn đau nhức, cậu thật sự thấy mình như đang nằm mơ.
"Cha, đời người thật sự rất ngắn. Về sau chúng ta phải luôn ở cùng một chỗ."
Đường Tư Hoàng có chút bất ngờ nhướng mày, ngữ khí Đường Miểu rất nghiêm túc, nên y không vì Đường Miểu không tin tưởng mình mà tức giận, cũng không nói gì, chỉ cúi người phủ lên môi người trong ngực, hôn một cái thật sâu, một lúc lâu mới buông ra. So với những lời tâm tình sáo rỗng, y càng thích dùng hành động thực tế để chứng minh tâm tư của mình hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)