"Cha, cha vẫn còn ăn sao? Con muốn ngủ." Đường Miểu ghé vào trước ngực Đường Tư Hoàng, cảm thấy cho dù là tư thế nào cũng rất khó chịu, bất mãn tiếp tục cọ cọ, nhấc đùi phải lên, leo lên người Đường Tư Hoàng.
Đường Hâm ngộ ra, nhóc con này căn bản là vẫn chưa thanh tỉnh.
Đường Tư Hoàng hít sâu một hơi, giữ chặt người trong ngực không để cậu làm loạn nữa, lại vỗ lên mông cậu một cái: "Được rồi, yên nào, ta ôm con lên."
"Không ngủ ở đây, về phòng...ân..." Đường Miểu buồn ngủ nhưng lại không an giấc được, vô cùng mất kiên nhẫn, hai cánh tay ôm chặt lấy eo Đường Tư Hoàng, từ từ nhắm mắt lại hôn một cái, cũng không biết cậu muốn hôn ở đâu, bờ môi dừng lại bên gáy Đường Tư Hoàng.
Đường Tư Hoàng mặt không thay đổi nhìn Đường Hâm và Xuân thẩm, thấy bọn họ không phát hiện ra cái gì, tiếp tục vỗ lưng Đường Miểu trấn an cậu.
"Xuân thẩm, thẩm mang chăn của ta và Đường Miểu đi trải trong phòng đi."
Đường Hâm nhìn bóng lưng Đường Tư Hoàng, trong lòng bỗng có một cảm giác kỳ quái, lại không biết vì sao, lắc lắc đầu, cầm đũa lên tiếp tục ăn cơm. Vừa rồi chỉ lo uống rượu với mọi người, dạ dày hắn hiện giờ vẫn còn trống rỗng.
Sau khi Xuân thẩm trải đệm xong xuôi thì rời đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)