Sau đó, cậu nghe thấy Đường Tư Hoàng "ân" một tiếng. Trực giác của cậu cứ cho là mình nghe nhầm, lại thấy sau khi Đường Tư Hoàng nằm thẳng ra thì thản nhiên nhìn cậu chăm chú, hai hàng lông mày khẽ cau lại, rõ ràng là đang nói sao còn chưa bắt đầu?
Đường Miểu như tránh né chôn đầu tựa trước ngực y, sau đó chậm rãi đưa tay vào quần ngủ của Đường Tư Hoàng. Đường Tư Hoàng ôm lấy cậu nâng lên một chút, khép hai mắt lại, một tay để trên lưng cậu. Lúc này Đường Miểu đã không còn nhớ gì tới quan hệ của hai người, chỉ cảm nhận được nhiệt độ trong tay, chỉ biết người đang bị mình nắm trong tay là người cậu yêu...
"Tỉnh rồi thì không ngủ lại được đâu." Đường Miểu nói xong thì ngồi dậy, mấy phần xấu hổ trong lòng không hiểu sao không còn nữa, theo thói quen vuốt vuốt tóc, xốc chăn mỏng lên bước xuống giường, lê dép đi vào phòng tắm.
Bữa sáng của cả hai rất đơn giản, mỗi người một phần mì sợi, thêm một ly sữa đậu nành. Ăn xong bữa sáng, hai người khôi phục trở lại bộ dáng đầy đủ võ trang.
Sau khi Đường Miểu xác nhận bên ngoài không gian không còn nguy hiểm, hai người hai chó ra khỏi không gian, nhanh chóng lại nhẹ nhàng chạy về căn hộ mà bọn họ ở tạm trước đó. Cẩn thận từng li từng tí mở cửa lớn, xe bọn họ vẫn ở đó. Hai người khởi động xe rời khỏi thôn trang, chạy như bay về căn cứ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

