Thi Nại Hiền đẩy kính mắt, nói: "Có rất nhiều tang thi lảng vảng ngoài đó, hình như nhắm vào đây rồi."
"Thế...thế phải làm sao giờ? Chẳng lẽ chúng ta thật sự phải ngồi ngốc trong này chờ chúng rời đi?" Phan Thắng cao giọng hỏi, siết chặt nắm đấm, dường như muốn đánh ai đó để trút giận.
Thi Nại Hiền im lặng không nói, đột nhiên chuyển hướng sang Đường Miểu và Đường Tư Hoàng, mỉm cười nói: "Đường đội trưởng là người có bản lĩnh, không biết có cách nào không?"
Chú ý của mọi người lập tức đều bị dẫn sang Đường Tư Hoàng và Đường Miểu.
Đường Tư Hoàng đáp lại bằng nụ cười thản nhiên: "Thi đội trưởng khiêm tồn rồi, lúc trước cậu dẫn đầu Tiểu Cường đội, đánh đâu thắng đó, không gì cản được, đứng đầu trong top 5 các tiểu đội sinh tồn, có ai không biết? Nếu không phải Thi đội trưởng có bản lĩnh, Tiểu Cường đội sao có được thành tựu hôm nay?"
Thi Nại Hiền không nói gì, nhìn chằm chằm y, cười như không cười, một lúc sau mới dời ánh mắt đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


