Tắm rửa xong, thay một bộ đồ thường thoải mái dễ chịu, Đường Miểu vào phòng bếp, múc hai lon gạo trong bao gạo ra, chợt nhớ tới một chuyện, vừa vo gạo, vừa lớn giọng nói với Đường Tư Hoàng ngồi trong phòng khách: "Cha, chúng ta còn bao nhiêu gạo với bột mì? Có nên trồng lúa nước với lúa mì không?"
"Gạo và bột mì vẫn còn nhiều. Chu kỳ sinh trưởng trong không gian không dài, cứ qua thêm một thời gian nữa đi rồi tính." Giọng Đường Tư Hoàng đột nhiên vang lên bên tai, làm cậu giật cả mình.
Đường Miểu quay lại liếc y một cái, có chút hoài nghi là y cố ý làm thế, bất quá vì Đường Tư Hoàng đang giúp cậu rửa rau nên không thèm so đo với y.
"Thế nào?" Đường Tư Hoàng ngẩng đầu liếc cậu một cái, môi cong lên, tách từng lá cải trắng bỏ vào rổ rau.
Có Đường Tư Hoàng hỗ trợ, tốc độ làm cơm của cậu nhanh hơn nhiều. Mười một mặn một canh nhanh chóng ra lò. Cải trắng cuộn thịt, trứng tráng khổ qua, cá kho cà tím, cải trắng sốt dầu hào, vịt hấp bia, gà áp chảo, cá hoa vàng chiên giòn, bò hấp hành, tôm rang cay, ngó sen chua ngọt, thịt thái sợi xào nước tương và súp nấm [1], bày cả nửa bàn ăn.
Hai mắt Charles và Hắc Uy đầy mong đợi nhìn chằm chằm bàn ăn, miếng chảy nước dãi, như sợ hai vị chủ nhân quên mất chúng.
Đường Miểu nhìn thành quả của mình, không khỏi nở một nụ cười thỏa mãn, ngẩng đầu chống lại đôi đồng tử mang theo ý cười của Đường Tư Hoàng, đứng dậy định bới cơm.
Đường Tư Hoàng lại "đoạt" lấy chén cơm trong tay cậu: "Để ta."
Đường Miểu sững sờ, trừng to mắt nhìn Đường Tư Hoàng, cứ như y không phải cha mình. Cậu hiện tại cực kỳ chắc chắn, hôm nay cha rất không bình thường!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


