Chỉ thấy trông từ xa, mười vạn tang thi như một cơn thủy triều, không nhanh không chậm tiến tới mục tiêu căn cứ từ phía nam, khoảng cách không tới trăm mét. Tầng ngoài cùng căn cứ có một lớp lưới điện, nhưng tang thi quá nhiều, lưới điện vẫn bị tông ngã xuống đất. Tia lửa văng ra khắp nơi không thể ngăn được bước chân của chúng, tang thi sau đạp lên thi thể tang thi trước, dần dần thông qua cửa thứ nhất. Ngửi thấy mùi thịt người nồng đậm, đám tang thi hành động càng thêm nhanh nhẹn, phát ra tiếng gầm rống, lũ lượt tiến tới.
"Cha, trong đó cũng có không ít L2, L3!" Sắc mặt Đường Miểu hơi tái, xoay người lại báo cáo, nhất thời kích động, chân suýt nữa đạp vào khoảng không, lá cây héo rũ "rào rào" rơi xuống, làm người bên dưới giật nảy mình.
"Còn không xuống!" Đường Tư Hoàng ngẩng đầu lạnh lùng nhìn cậu, nghiến răng nói.
Đường Miểu cảm thấy lửa giận của cha mình đã sắp tới cực hạn rồi, vội vàng nhanh nhẹn từ trên cây đi xuống, tự giác đi tới trước mặt Đường Tư Hoàng, đầu cúi thấp trưng ra bộ dáng vô cùng nhu thuận. Mấy người Đường Văn vốn đang lo lắng vì tình hình bên ngoài, thấy thế liền muốn cười nhưng không dám.
"Có phải con muốn ta đánh con không?" Đường Tư Hoàng bị Đường Miểu làm cho tức giận không nhẹ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
