Thêm một lát nữa, các cô rốt cuộc cũng ngừng lớn tiếng mắng chửi. Mọi người còn chưa kịp thở ra thì đã nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ, những tiếng "choang choang xoảng xoảng" nối nhau vang lên.
Đường Võ mắng một tiếng, tức giận đến giơ chân: "Con mẹ nó! Mấy ả đập vỡ kính thủy tinh!"
Mọi người chạy đến bên cửa sổ thì thấy có vài gã đàn ông đang cầm đá cùng gạch vỡ không biết tìm được ở đâu, không ngừng ném về phía cửa sổ.
Chỉ có thể nhẫn nại chứ không thể nhẫn nhục, Đường Võ cùng Đường Thất lấy ra nỏ hình thập, lạnh nhạt nhìn mấy tên còn cầm "chứng cứ phạm tội" trong tay bên ngoài, hai mũi tên "sưu sưu" bắn ra, bên ngoài lập tức vang lên mấy tiếng kêu la thảm thiết. Hai người không bắn tên vào những vị trí yếu hại. Những người này đều là người bình thường, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, bọn họ (người Đường gia) sẽ không vượt qua giới hạn đạo đức, dù sao cảm giác khi giết người tuyệt đối không giống như lúc giết tang thi.
Tuy là vậy nhưng đến bữa trưa, Xuân thẩm bới cơm cho tất cả mọi người, ngoại trừ Đường Xuân.
Đám Đường Miểu nhịn không được cười thầm, Đường Xuân cũng bất đắc dĩ lắc đầu, tự mình đi bới cơm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

